Buổi sáng ở Vân Na Nhã, nắng sớm chan hòa.
Đường Lệ Na chậm rãi bước dọc theo con phố cổ, chẳng có mục đích, cũng chẳng có phương hướng.
Con đường này cô đã đi hơn ba mươi năm, từ lúc còn là một đứa trẻ bập bẹ học nói cho đến khi trở thành một nữ Tổng thống bàn tay sắt; từ một thiếu nữ quỳ dưới ánh trăng cho đến một kẻ cô độc có thể thản nhiên ký lệnh tử hình người ruột thịt mà sắc mặt không hề thay đổi.
Thế nhưng, con phố này vẫn chẳng hề thay đổi.

