Tô Vân Chu im lặng lắng nghe.
Đi gặp một... bà cụ huyền thoại được cho là "học trò" của mình từ hơn bảy mươi năm trước, trong khi bản thân lại chẳng có chút ký ức nào ư?
Gặp rồi thì nên nói cái gì đây? Thật sự khiến người ta luống cuống tay chân mà.
Nhưng hắn buộc phải đi, phải đi để kết thúc đoạn duyên phận này thay cho bản thân trong tương lai, không thể để bà cụ ôm nuối tiếc mà nhắm mắt xuôi tay được.

