Con búp bê vải dính đầy máu nhân tạo vạch một đường vòng cung trên không trung, nện thẳng vào cái bóng.
Kỳ lạ thay, cái bóng vốn không có thực thể sau khi bị búp bê đánh trúng lại khựng lại ở cửa, cánh tay nó dường như đang bị con búp bê cắn chặt.
"Làm tốt lắm!"
Trần Ca chĩa đèn pin về phía bóng đen. Dưới ánh sáng, cái bóng bắt đầu vặn vẹo, màu sắc nhạt dần. Quái vật trong gương khi mất đi vật ký túc lại yếu ớt hơn Trần Ca tưởng tượng, nó vứt bỏ một phần cơ thể rồi lủi tọt vào phòng 302.

