Logo
Chương 18: Livestream

Ở chung cư Bình An, người duy nhất phù hợp với độ tuổi này chỉ có ông cụ ngay cả việc ăn cơm cũng khó khăn trong phòng gã chủ nhà.

"Không đúng lắm, xâu chuỗi với tin tức thì chủ của khu chung cư này đáng lẽ phải là một ông cụ, nhưng kẻ tiếp đón mình lại là một gã trung niên." Trần Ca đứng dậy, bước tới sát tường, vểnh tai nghe ngóng.

Bên kia bức tường, tiếng tivi mở rất to, mà toàn phát mấy đoạn quảng cáo nhảm nhí.

"Nếu xem tivi bình thường, gặp quảng cáo thì phải chuyển kênh ngay chứ nhỉ? Đằng này họ cứ để quảng cáo chạy mấy phút liền rồi." Trần Ca áp sát tai vào tường: "Chắc chắn mình đã bỏ sót thứ gì đó."

Hắn bình tâm lại, xâu chuỗi mọi chuyện từ đầu đến cuối: "Sau khi mình vào phòng thì nghe thấy tiếng vỡ bát ở phòng bên, ngay sau đó gã chủ nhà bắt đầu chửi rủa ông cụ thậm tệ, rồi tiếng tivi đột nhiên vặn to... Ông cụ ngồi xe lăn không thể cử động, người vặn to tivi chắc chắn là gã chủ nhà, nhưng tại sao gã phải làm thế?"

Trần Ca híp mắt, nảy ra một suy đoán: "Có phải gã chủ nhà đang bạo hành ông cụ không? Dùng tiếng tivi để át đi tiếng đánh đập?"

Hắn càng nghĩ càng thấy có lý: "Mình vừa nhận phòng thì bên cạnh đã có tiếng vỡ bát, thời gian quá trùng hợp, liệu có phải ông cụ cố tình làm vỡ không? Suy cho cùng theo lẽ thường, chỉ vỡ một cái bát thôi, gã chủ nhà đâu cần phải nổi trận lôi đình như thế. Đúng rồi! Gã đang sợ, sợ ông cụ thu hút sự chú ý của mình."

"Nhưng tại sao gã lại sợ? Và tại sao ông cụ lại phải cầu cứu?"

Đầu lóe lên một tia sáng, Trần Ca nhớ lại một chi tiết ban nãy. Lúc gã chủ nhà chửi bới ông cụ, vì quá kích động nên có chêm vào vài câu giọng địa phương vùng khác.

"Gia đình ông cụ đều là người Hàm Giang, còn gã chủ nhà này lại là người ngoại tỉnh, chắc chắn gã chẳng có quan hệ máu mủ ruột rà gì với ông cụ cả."

"Bình thường mà nói, ông cụ không thể nào giao nhà cửa của mình cho một người ngoài quản lý, trừ khi gã thọt này cướp nhà, khống chế ông cụ! Nếu đúng là vậy, thân phận thực sự của gã có thể là một gã hộ lý nảy lòng tham, một tên trộm đột nhập vào nhà, hoặc cũng có thể chính là kẻ sát nhân mấy năm trước!"

Càng nghĩ càng thấy rợn người!

Trần Ca siết chặt nắm tay: "Thảo nào gã lại đột nhiên chạy đến trước cửa phòng mình nghe lén, hóa ra là có tật giật mình."

Trán rịn mồ hôi, chuyện suy luận thế này đối với Trần Ca vẫn hơi quá sức. Hắn chưa từng học bài bản về điều tra hình sự hay logic, chỉ có thể tự mình chắp nối từng chút một.

"Giờ phải làm sao đây? Xông thẳng sang phòng bên dùng búa nện chết gã chủ nhà? Không được, bốc đồng quá, ngộ nhỡ suy luận sai thì hậu quả khôn lường." Trần Ca tay lăm lăm cây búa, túi nhét con dao gọt hoa quả, cứ đi đi lại lại trong phòng.

"Tìm cơ hội đi xác nhận lại xem sao? Cũng không ổn, lỡ bứt dây động rừng thì sao? Hung thủ có thể có đồng bọn, hai đấm sao đọ nổi bốn tay, một khi bị chúng nhắm tới thì mình sẽ gặp nguy hiểm."

"Hiện giờ mình chẳng có bằng chứng xác thực nào, tất cả chỉ là suy đoán vô căn cứ. Hơn nữa, mục đích quan trọng nhất khi mình tới đây là tìm ra hung thủ của vụ án diệt môn bốn năm trước..."

Trần Ca lại rơi vào bế tắc. Một lát sau, tiếng tivi ở phòng bên đột ngột tắt lịm, không gian yên ắng đến mức rợn người."Sao thế nhỉ?"

Hắn rón rén mở cửa phòng, ngồi xổm xuống đất nhìn qua khe cửa phòng bên cạnh. Bên trong tối đen như mực, đèn cũng tắt ngúm.

"Mới hơn tám giờ đã ngủ rồi á?" Trần Ca xách búa công cụ ngồi xổm trước cửa phòng gã chủ nhà. Hắn chợt nhận ra bộ dạng của mình lúc này rất dễ gây hiểu lầm, vội vàng ngoái đầu nhìn quanh, thấy không có ai mới giấu búa vào trong áo, quay về phòng mình.

"Chỉ dựa vào tin tức trên mạng để suy đoán thì chưa chắc đã chuẩn. Giờ mà có người trong nghề giúp mình phân tích một chút thì tốt biết mấy." Trần Ca nằm trên giường, móc điện thoại ra. Trong danh bạ của hắn, ngoại trừ Từ Uyển ra thì dường như hắn chưa từng nói chuyện với ai khác bao giờ.

"Sống đến mức như mình, cũng coi là chung thủy gớm."

Trần Ca nghĩ ngợi nửa ngày trời, trong số tất cả những người hắn từng tiếp xúc, người duy nhất có dính dáng đôi chút tới việc điều tra phá án chính là cậu nhóc xui xẻo bị dọa ngất kia — Hạc Sơn.

"Dân học pháp y chắc cũng giỏi hơn mình một chút." Hắn mở trang cá nhân trên ứng dụng video ngắn ra, vừa đăng nhập đã thấy hệ thống thông báo có mấy chục tin nhắn chờ.

Tiện tay mở một tin ra xem, không ngờ lại là người phụ trách của một studio trên nền tảng gửi tới, muốn mời hắn gia nhập.

"Người này là tay săn sao đấy à?" Bây giờ Trần Ca chẳng có tâm trí đâu mà xem, hắn cắm cúi tìm ID của Hạc Sơn, hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.

Ai dè một lát sau, studio kia lại gửi tiếp tin nhắn tới.

"Bạn có đó không? Chúng tôi đã xem video của bạn, rất có tiềm năng. Bạn có ý định hợp tác với chúng tôi không?"

"Chúng tôi có thể nhờ các streamer lớn của mình kéo view, tăng độ nhận diện cho bạn."

"Một mình đơn thương độc mã rất khó làm nên chuyện, trên nền tảng này hầu hết các streamer đều lập team với nhau, bạn có thể cân nhắc một chút."

"Bạn có đó không?"

Từng khung chat nhảy ra liên tục khiến Trần Ca hơi bực mình. Bên này hắn đang phải đấu trí đấu dũng với tên ác ma sát nhân từ năm năm trước, làm gì có rảnh rỗi mà đi gia nhập studio với chả công ty, liền dứt khoát rep lại đúng hai chữ: "Đi vắng."

"Haha, tuổi trẻ ngông cuồng nhỉ. Cân nhắc studio của chúng tôi đi, bạn chỉ cần gắn logo của chúng tôi vào video ngắn của bạn, chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn những kênh quảng bá tốt nhất, để nhiều người biết đến bạn hơn."

"Xin lỗi, tạm thời tôi không có hứng thú." Trần Ca tự thấy mình đã đủ lịch sự rồi, đổi lại là người khác trong hoàn cảnh này, e là đã chửi xối xả vài câu rồi thẳng tay block luôn.

"Video ngắn đó của bạn có khả năng trở thành xu hướng, nhưng bạn phải hiểu rõ một điều, đó chỉ là 'có khả năng' mà thôi. Trung bình mỗi ngày lượng video tải lên nền tảng là một triệu, bạn chỉ là người may mắn hơn một chút trong số đó. Người hiện đại theo đuổi lối giải trí nhanh, họ không có kiên nhẫn chờ đợi đâu. Thế giới này mỗi giây mỗi phút đều xuất hiện những chiêu trò và điểm nhấn thu hút ánh nhìn hơn. Nếu không có đội ngũ vận hành bài bản, video đó của bạn chẳng mấy chốc sẽ chìm nghỉm thôi."

"Để mai nói sau đi, giờ tôi bận lắm." Trần Ca đã tìm thấy ID của Hạc Sơn.

"Còn chuyện gì bận hơn cả việc kiếm tiền sao? Nếu bạn thật sự không muốn, chúng ta có thể đổi sang phương thức hợp tác khác, chẳng hạn như chúng tôi bỏ tiền ra mua lại cách quay dựng của bạn..."

Trần Ca chẳng buồn nói nhảm với đối phương, thẳng tay block luôn, sau đó gửi tin nhắn cho Hạc Sơn.

Hơi ngoài dự liệu của hắn, chưa đầy một giây sau Hạc Sơn đã rep lại: "Lão đại, em vẫn luôn hóng anh đăng video mới đây!""Cậu đợi một chút, anh có một vấn đề rất quan trọng muốn hỏi cậu." Trần Ca xin số điện thoại của Hạc Sơn, sau khi gọi qua, hắn hạ thấp giọng kể lại tường tận đầu đuôi sự việc cho cậu nghe.