Ngọn lửa kỳ lạ, hung thủ biến mất... Trần Ca lần đầu tiên phát hiện ra mình rất có năng khiếu kể chuyện. Hắn kết hợp các bản tin trên mạng cùng suy đoán của bản thân, cơ bản đã tái hiện lại vụ thảm sát cả gia đình năm đó.
"Đầu đuôi sự việc là như vậy đấy. Để tìm tư liệu mới cho nhà ma của mình, tôi mới nửa đêm mò đến căn nhà từng xảy ra án mạng này. Nhưng tôi lại có một phát hiện động trời: tất cả những người sống trong khu chung cư này đều không bình thường. Tôi nghi ngờ hung thủ giết người năm năm trước đang lẩn trốn ngay trong số họ!" Trần Ca dập điếu thuốc, nhìn vào màn hình điện thoại.
"Thú vị đấy, Ma Sói phiên bản đời thực à, sau đây xin mời Tiên tri phát biểu."
Tôi Là Chú Sâu Xanh: "Chủ phòng cứ chém gió đi, kể như thật ấy. Anh cứ tha hồ bốc phét, có một người tin thì tôi nhận thua luôn."
"Chung cư Phú An ở thành phố Hàm Giang, tôi lên mạng tra rồi, hình như là thật đấy."
Hạc Sơn: "Tôi tin chủ phòng."
Tôi Là Chú Sâu Xanh: "Cho dù chủ phòng không nói dối, nhưng làm sao anh ta chứng minh được căn phòng mình đang ở chính là hiện trường vụ án năm xưa? Như anh ta nói, khu chung cư từng bị lửa lớn thiêu rụi, nhưng nhìn căn phòng này xem, tường phẳng phiu, sàn nhà sạch sẽ, đồ đạc nguyên vẹn không sứt mẻ, thế này mà giống nhà từng có án mạng à?"
"Tôi không lừa các bạn chuyện này đâu, muốn chứng minh thì quá đơn giản." Trần Ca đẩy bàn trang điểm ra, rút một con dao gọt hoa quả, nhẹ nhàng cạo lớp sơn vữa ở góc tường: "Sau khi xảy ra chuyện, khu chung cư đã đổi tên, trong ngoài đều được sửa sang lại toàn bộ. Nhưng dù có sửa sang thế nào đi nữa, một số thứ vẫn không thể che giấu được."
Hắn cạo đi một lớp vôi tường, để lộ ra những viên gạch ám khói đen sì bên dưới: "Đây chính là một trong những bằng chứng cho thấy nơi này từng xảy ra hỏa hoạn."
Tra Nam Đều Phải Chết: "Khoan đã, giờ tôi chỉ tò mò là tại sao đi thuê phòng trọ mà anh lại mang theo cả búa với dao? Anh định đóng giả làm đồng bọn của nghi phạm đấy à?"
"Mảng tường đang yên đang lành tự dưng bị cạo hỏng, xót xa cho ông chủ chung cư một giây."
"Chung cư này ở một đêm bao nhiêu tiền thế? Đến cái tivi cũng chẳng có."
Trần Ca nhìn màn hình bình luận, nhịn mãi cuối cùng vẫn không nhịn nổi: "Mọi người ơi, trọng tâm chú ý của các bạn có thể bớt oái oăm đi một chút được không? Tôn trọng tôi một chút đi chứ! Tôi đang liều mạng livestream cho các bạn xem đấy!"
Tra Nam Đều Phải Chết tặng một đồng xu: "Bố thí một hào, tỏ lòng tôn trọng."
Đối với đám khán giả này, Trần Ca chỉ còn biết bất lực, mấy ông tướng này nhây thật sự: "Được rồi, bây giờ chúng ta quay lại chủ đề chính. Trong khu chung cư, tôi đã lần lượt gặp sáu người. Người đầu tiên là một người phụ nữ có vẻ có vấn đề về thần kinh. Lúc tôi bước vào, cô ta nhìn tôi qua khe cửa rồi nở một nụ cười khó hiểu. Người này tôi hoàn toàn không nắm rõ thông tin, tạm thời chưa bàn tới..."
Trần Ca miêu tả lại toàn bộ đặc điểm ngoại hình của những người thuê trọ trong khu chung cư cho khán giả, lồng ghép thêm cả những phân tích của riêng mình: "Xét về động cơ, chủ trọ là người có khả năng trở thành hung thủ nhất, nhưng ông ta bị thọt, đi lại rất chậm. Đổi hướng sang xét về thể lực, gã xăm trổ ở tầng một và gã đàn ông lùn mập ở tầng hai lại có khả năng cao hơn. Tất nhiên cũng không thể loại trừ người phụ nữ ở tầng một và gã Vương Kỳ gầy gò ốm yếu."
Tra Nam Đều Phải Chết: "Anh nói một vòng thế cũng bằng thừa. Tôi còn nghi hung thủ thực sự là ông cụ ngồi xe lăn cơ, dù sao sau vụ hỏa hoạn năm đó, người được hưởng lợi lớn nhất chính là ông ta."
"Đúng là có khả năng đấy. Ông cụ bây giờ bị liệt phải ngồi xe lăn, nhưng đâu có nghĩa năm năm trước ông ta cũng bị liệt. Hơn nữa hung thủ đâu có dùng vũ lực giáp lá cà để giết người mà là phóng hỏa, ông cụ hoàn toàn có khả năng gây án.""Đúng đấy, ông cụ bại liệt cũng có thể là giả vờ, kẻ ít có khả năng là hung thủ nhất có khi lại chính là hung thủ."
"Thật ra tôi nghi người phụ nữ ở tầng một hơn, cô ta mỉm cười với chủ phòng chắc là đang ngầm ám chỉ điều gì đó. Chủ phòng, anh có nhớ lúc người phụ nữ đó cười, độ cong của khóe môi và độ mở của miệng ra sao không, để tôi dùng tâm lý học vi biểu cảm phân tích cho."
"Chịu, không nhớ nổi..."
Sự nhiệt tình của người xem đã được khuấy động, tốc độ tăng lượng người xem trong phòng livestream cũng bắt đầu nhanh hơn.
Trần Ca lẳng lặng nhìn màn hình bình luận, không thấy bình luận nào có giá trị: "Xem ra vẫn phải đích thân mình đi tìm thêm manh mối mới được."
Hắn cầm điện thoại trước ngực: "Lúc nãy tôi đã đi khảo sát thực địa một vòng, phát hiện tầng một và tầng hai của tòa chung cư này đều đã được tân trang lại, nhưng một số chỗ ở tầng ba vẫn giữ nguyên dáng vẻ của năm năm trước. Lát nữa tôi sẽ vào đó lục soát kỹ càng, cố gắng tìm xem có thứ gì hữu ích không."
"Vẫn giữ nguyên dáng vẻ của năm năm trước á? Rợn người thật đấy."
"Án mạng chưa phá, liệu người chết có vì không cam lòng mà cứ lởn vởn mãi ở chốn cũ không?"
"Đêm khuya thám hiểm hung trạch, hổ báo thật sự!"
"Không hổ báo thì sao mở được nhà ma? Kể cho các ông nghe, lần trước nhóm chúng tôi kéo nhau tới nhà ma của chủ phòng định kiếm chuyện, kết quả hai người gan to nhất thì một người bị dọa khóc thét, một người ngất lịm luôn tại chỗ."
"Khoan đã, sao hai người gan to nhất lại bị dọa đến mức đó? Thế còn mấy người nhát gan thì sao?"
"Hỏi ngu thế, người nhát gan thì thằng quái nào dám mò vào nhà ma của ổng chứ?"
"Nghe cũng có lý phết."
Hạc Sơn: "Hehe."
Chủ đề trong phòng livestream đã bị bẻ lái sang chuyện khác, Trần Ca cũng chẳng bận tâm. Hắn đút dao gọt hoa quả vào túi áo, tập rút dao vài lần cho quen tay, sau đó một tay giơ điện thoại, một tay xách búa công cụ đi ra cửa.
Lần này hắn đã khôn ngoan hơn, trước tiên ngó qua khe cửa nhìn ra ngoài, xác nhận hành lang không có ai mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Lúc đóng cửa, Trần Ca bứt một sợi tóc của mình nhét vào ổ khóa. Như vậy, nếu có ai mở cửa trong lúc hắn đi vắng, sợi tóc sẽ bị đẩy sâu vào bên trong lỗ khóa.
Chuẩn bị xong xuôi, Trần Ca đi dọc theo hành lang dài trên tầng hai đến lối cầu thang.
Động tác của hắn rất nhẹ nhàng, không làm kích hoạt đèn cảm ứng âm thanh, chỉ nương theo ánh sáng hắt ra từ màn hình điện thoại để mò mẫm tiến lên.
Bước lên các bậc thang, màu sắc của bức tường hai bên dần sẫm lại, trong không khí thoang thoảng một mùi kỳ quái khó tả.
Lên đến tầng ba, Trần Ca bật đèn pin của điện thoại, hắn tựa lưng vào tường, tập trung cao độ.
Lần đầu tiên vô tình bước lên tầng ba, hắn từng thấy một bóng đen mờ ảo vụt qua hành lang, lờ mờ trông giống hình dáng một con người.
"Dù là người hay quỷ thì mình cũng phải cẩn thận."
Ánh sáng từ điện thoại rọi rõ hiện trường vụ án năm năm trước ra trước mắt. Trần Ca nhìn những vết cào sâu hoắm trên mặt tường, bất giác siết chặt cây búa công cụ trong tay.
Phong cách kiến trúc của chung cư Bình An rất đặc biệt, chỉ có một lối cầu thang bộ duy nhất nằm lệch về phía bên phải tòa nhà, điều này khiến cho hành lang bên trái trông dài hun hút một cách dị thường.
Bước đi trong đó, sống lưng hắn lạnh toát, dù có nép sát vào tường cũng chẳng thấy an toàn chút nào.
"Nếu điểm phát hỏa ở tầng ba thì nơi này căn bản không thể giữ nguyên được như vậy, cho nên tầng ba rất có thể là nơi mà hung thủ chưa từng bén mảng tới." Trần Ca cầm điện thoại bước đi giữa dãy hành lang đen ngòm, những cánh cửa phòng hai bên đều khép hờ, rất nhiều cánh đã bị cháy đến biến dạng.Tránh những đống tạp vật chất bừa bãi dưới sàn, Trần Ca bước vào căn phòng gần hắn nhất.
