Logo
Chương 5: 25 phút 14 giây!

"Kỹ năng thiên phú? Phần thưởng của nhiệm vụ cấp độ Ác Mộng không giống với mấy nhiệm vụ khác, hình như nó tác động thẳng lên cơ thể để cải tạo chính mình luôn!"

Trần Ca ghi nhớ điểm này, trong lòng dấy lên sự mong đợi. Hắn đã nhìn thấy sự tồn tại của một thế giới khác, một thế giới ẩn mình trong bóng tối, nguy hiểm, kinh hoàng và đầy rẫy sát khí. Chỉ dựa vào sức mạnh hiện tại, đừng nói là tìm lại bố mẹ, ngay cả việc tự bảo vệ bản thân cũng đã quá sức với hắn rồi.

Nhưng may mắn là hắn có chiếc điện thoại đen, tương lai chưa hẳn đã hết cơ hội lội ngược dòng.

"Bây giờ nghĩ mấy chuyện này vẫn còn quá xa vời, trước mắt cứ phải tìm cách giữ vững việc làm ăn của nhà ma, giải quyết cái khó khăn hiện tại đã." Hắn rút điện thoại của mình ra: "Đêm nay đúng là hú vía, suýt chút nữa thì xảy ra chuyện. Xem ra nhiệm vụ cấp độ Ác Mộng không dễ xơi chút nào. Dù sao thì sức một người cũng có hạn, chi bằng kéo thêm nhiều người vào để họ hiến kế cho mình."

Hắn đăng nhập vào mấy diễn đàn tâm linh khá nổi tiếng trong nước, tải đoạn video gốc lên.

Chỉ vài phút sau, đoạn video được hắn đặt tên "Trong gương là ai" đã nhận được lượng xem và chia sẻ khổng lồ. Có lẽ dân tình đã xem chán mấy tin tức giải trí lá cải, thỉnh thoảng muốn đổi khẩu vị, nên độ hot của đoạn video cứ thế tăng vọt như quả cầu tuyết lăn, bình luận bên dưới cứ mỗi lần tải lại trang là lại tăng thêm vài chục cái.

"Cảnh báo cho người đến sau! Phút 25 giây 14 có cảnh giật gân nhé!"

"Thằng đăng video này không bị điên thì cũng là bệnh thần kinh! Người bình thường mẹ nó ai lại đi làm cái trò này vào nửa đêm chứ?"

"Tại sao gương lại tự nứt ra thế? Rốt cuộc cái thứ đâm sầm ra ngoài gương ở đoạn cuối là cái quái gì vậy?!"

"Gương vỡ là do hiện tượng giãn nở vì nhiệt thôi, nhiệt độ trong phòng không đồng đều ấy mà."

"Các người thì hiểu cái đếch gì, theo phong thủy thì gương thuộc tính âm, cực kỳ dễ chiêu tà. Tôi thấy video này không nên gọi là 'Trong gương là ai', mà phải gọi là 'Trong gương có ma' mới chuẩn!"

"Đệt mợ, nửa đêm nửa hôm dọa tôi toát cả mồ hôi hột, bái phục lòng can đảm của chủ thớt thật."

"Video này chắc cú là hàng ghép, nếu không phải, tôi - Trương Đại Trụ xin lấy tên thật ra thề sẽ trồng cây chuối xoay 360 độ ăn cứt!"

"Bộ có mỗi mình tôi phát hiện ra thôi à? Ảnh đại diện của chủ thớt là biển hiệu của một nhà ma ở khu Tây Giao kìa, mấy người đừng vội kích động, đây chắc là video quảng cáo của người ta thôi."

Hộp thư tin nhắn riêng trên diễn đàn của Trần Ca cũng liên tục nổ thông báo, có người tò mò, có kẻ nghi ngờ, nhưng hắn đều mặc kệ.

Video của hắn hoàn toàn là thật, người hiểu tự khắc sẽ hiểu, chẳng buông lời chửi bới làm gì; còn người không hiểu thì việc quái gì hắn phải tốn thời gian đi giải thích với họ.

Nhìn độ hot không ngừng tăng vọt, Trần Ca nhạy bén nhận ra đây là một cơ hội. Hắn cắt đoạn video gốc, lấy ra 14 giây cuối cùng rồi đăng lên ứng dụng video ngắn lớn nhất trong nước.

Giữa vô vàn những video ngắn tràn ngập ca múa, tấu hài, ẩm thực, đoạn video tâm linh này của hắn đúng là một nét độc lạ không đụng hàng!

Chỉ mười mấy giây sau đã có người qua đường dính bẫy. Khác với những thành viên có khả năng chịu đựng tâm lý khá tốt trên các diễn đàn hay hội nhóm tâm linh, những người qua đường vô tội bị liều thuốc cực mạnh này của Trần Ca dọa cho suýt tè ra quần bắt đầu nhảy vào khu bình luận chửi bới ầm ĩ.

Trên đời chẳng có tình yêu nào vô duyên vô cớ, cũng chẳng có sự thù ghét nào tự nhiên mà sinh ra. Những lời chửi bới khó hiểu này lại càng thu hút thêm nhiều người tò mò vào hóng hớt, kết quả là khu bình luận video ngắn của Trần Ca hoàn toàn thất thủ.Lướt khu bình luận, dù cách một màn hình điện thoại, Trần Ca vẫn cảm nhận được sự phẫn nộ của người xem. Có điều, khả năng chịu đựng tâm lý của hắn mạnh hơn đám người kia nhiều. Hắn hoàn toàn chẳng để bụng, thậm chí còn thấy buồn cười.

Thực ra hắn rất thông cảm cho những người này. Ba giờ sáng trùm chăn kín mít, vốn định xem mấy em gái xinh tươi làm nũng, nỉ non vài câu cho khuây khỏa rồi đánh một giấc thật ngon.

Ai ngờ vừa bấm vào video này, lại thấy một người sống sờ sờ thắp nến chơi trò quái đản với gương, phong cách hoàn toàn lệch pha luôn!

Càng thốn hơn là video chỉ vỏn vẹn mười bốn giây, người xem còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì phân cảnh kinh dị nhất đã ập thẳng vào mặt.

Mặt gương vỡ vụn, hình bóng phản chiếu bên trong tự lao ra ngoài, tưởng như sắp xuyên thẳng qua màn hình!

Ủa alo? Pha xử lý này đúng là làm người ta muốn tắc thở!

"Khu bình luận xôm tụ thế này, độ hot chắc chắn chưa giảm ngay được, xem ra mọi người thích video của mình lắm đây." Kẻ nào đó nở nụ cười không mấy tử tế: "Lượng người theo dõi cũng tăng hơn trăm người rồi, tình huống này mà không tranh thủ quảng cáo cho nhà ma của mình thì thật có lỗi với quần chúng hóng hớt nhiệt tình quá."

Nói rồi hắn chỉnh sửa tiêu đề, đính kèm địa chỉ chi tiết của nhà ma ở mục giới thiệu bản thân dễ thấy nhất, cuối cùng còn mở ngoặc thêm một dòng: (Nhà ma không hề đáng sợ chút nào).

Trần Ca vô cùng hài lòng với trang cá nhân của mình. Hắn lướt khu bình luận thêm một lát rồi ngồi tựa lưng dưới bậu cửa sổ, thiếp đi lúc nào không hay.

...

Ánh nắng rọi lên mặt, Trần Ca vươn vai cử động cơ thể nhức mỏi, lồm cồm bò dậy từ góc nhà vệ sinh.

"Tám rưỡi rồi." Hắn vệ sinh cá nhân qua loa, cất con rối vào túi, cầm điện thoại lên rồi mở cửa phòng vệ sinh.

Rìa cánh cửa gỗ còn lưu lại những vết cào cấu rõ rệt, trông cứ như bị chuột gặm nhấm.

"Rốt cuộc đêm qua thứ xuất hiện ngoài cửa là cái quái gì thế?" Nhìn cảnh này, hắn không khỏi thấy may mắn vì cả đêm qua đã không bước chân ra ngoài.

"Nhiệm vụ độ khó Ác Mộng sẽ gây ra những biến số khôn lường, sau này mình phải cẩn thận hơn mới được." Các đạo cụ khác trong nhà ma không có gì thay đổi lớn, Trần Ca cũng không để tâm nữa. Hắn đẩy cửa lớn của nhà ma ra, một ngày mới chính thức bắt đầu.

Công viên Tân Thế Kỷ chín giờ mở cửa đón khách. Tám giờ bốn mươi lăm phút, một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn đáng yêu đeo balo từ đằng xa chạy tới.

"Sếp ơi!"

Trên người cô gái toát lên sức sống thanh xuân tràn trề, ngũ quan thanh tú dưới ánh nắng sớm trông như trái đào chín mọng, khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng.

"Tiểu Uyển, em đến đúng lúc lắm. Anh mới thêm một bản nhạc nền vào danh sách phát, chúng ta cùng vào nghe thử xem." Trần Ca còn chưa dứt lời đã thấy Từ Uyển vẻ mặt kích động nắm chặt lấy cánh tay hắn: "Cái con bé này, làm gì thế?"

"Vừa nãy ở cổng công viên, em nghe thấy rất nhiều người đang bàn tán về nhà ma của mình đấy! Có người còn cất công xếp hàng trước cổng chỉ để chờ trải nghiệm nhà ma của chúng ta nữa kìa!" Trong giọng nói của Từ Uyển lộ rõ vẻ hưng phấn: "Sếp ơi, chúng ta có khách rồi!"

"Có khách chẳng phải chuyện rất bình thường sao? Nhìn em cứ như chưa trải sự đời ấy." Trần Ca cố tỏ ra bình tĩnh, thản nhiên rút điện thoại ra lướt xem trang cá nhân trên ứng dụng video ngắn. Lượng người theo dõi hắn đã vượt mốc năm trăm, độ hot ở khu bình luận thậm chí còn leo thẳng vào top 10 bảng xếp hạng người mới. Chỉ có điều, khác với khu bình luận tràn ngập không khí vui vẻ nhà người ta, khu bình luận của hắn lại nồng nặc mùi thuốc súng. Có người còn để lại bình luận nói tối qua bị dọa đái ướt cả giường, giờ dao lam đã mài sắc lẹm, đang trên đường đến tính sổ với hắn rồi."Ừm, hình như chơi hơi lớn rồi..." Trần Ca ho khan một tiếng, kéo Từ Uyển bước vào nhà ma: "Còn mười lăm phút nữa là công viên mở cửa đón khách rồi, hiện tại nhân viên nhà ma chỉ có hai đứa mình thôi, hôm nay phải chuẩn bị tinh thần chiến một trận ra trò đấy!"