Thân hình xiêu vẹo, bộ đồng phục lấm lem vết bẩn, gương mặt trắng bệch cùng khuôn miệng như đang lẩm bẩm điều gì đó.
Ba cô gái mang vẻ mặt kinh hãi và van xin, cơ thể dường như đã dính chặt vào chiếc ghế.
Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tấm gương và cửa phòng thay đồ nữ, Trần Ca chợt thấy rùng mình ớn lạnh. Mới vừa nãy thôi, hắn còn lật cái ghế xuống để quan sát ở cự ly gần.
"Đây là lần tiếp xúc thân mật đầu tiên giữa mình và ma nữ đấy à?"
Hắn rùng mình một cái, sải bước về phía cửa, bước chân càng lúc càng nhanh.
Hắn càng đến gần, ba chiếc ghế chắn ở cửa lờ mờ dịch chuyển về phía trước, tất cả cánh cửa tủ trong phòng thay đồ nữ cũng phát ra những tiếng động khe khẽ.
Kể từ lúc hắn thốt ra hai chữ Trương Nhã, cả phòng múa dường như đã xảy ra một sự thay đổi nào đó, cái tên kia tựa như một điều cấm kỵ tuyệt đối không được nhắc tới ở nơi này.
"Gương chỉ chiếu tới cửa phòng thay đồ, khéo bên trong còn giấu thứ gì đó đáng sợ hơn, phải rời khỏi đây ngay!"
Hắn nghĩ thế cũng có cơ sở, cánh cửa sắt của tủ đồ tự rung lên bần bật, như thể sắp có thứ gì đó chui ra từ bên trong.
Cầm chặt búa công cụ, Trần Ca chạy tới cửa, tung một cước đá văng chiếc ghế ở giữa. Hắn đang định lao ra ngoài thì bả vai bỗng như bị thứ gì đó níu chặt lại.
Hắn ngoảnh đầu nhìn vào gương. Trong gương, trên vai hắn đang gác hai cánh tay mảnh khảnh, trắng bệch.
Không nói hai lời, Trần Ca xoay người nện luôn một búa!
"Bốp!"
Búa công cụ nện thẳng vào lưng ghế, đập ra một vết nứt to tướng.
Bên tai văng vẳng tiếng thét chói tai của phụ nữ. Từ trong gương hắn có thể thấy, nữ sinh ngồi trên chiếc ghế đó đang dùng ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào lưng hắn, hai tay ghì chặt lấy vai hắn, dường như muốn ấn hắn ngồi xuống chiếc ghế của cô ta.
"Cô ta làm thế có mục đích gì? Chẳng lẽ chỉ cần ngồi lên ghế của cô ta thì sẽ phải thế chỗ, trở thành linh hồn mới bị giam cầm trong chiếc ghế này?"
Lực kéo từ sau lưng ngày một mạnh, từng đôi bàn tay trắng bệch thi nhau lôi kéo, muốn đẩy hắn vào trong phòng thay đồ nữ. Tệ hơn nữa là ngoài hành lang bỗng vang lên những tiếng "bịch bịch" kỳ quái, chỉ vài giây sau, lại có thêm một chiếc ghế xuất hiện ở cửa phòng múa.
"Cảm giác bao nhiêu may mắn của mình đều dồn hết vào mấy chỗ quái đản thế này, trước giờ mình đâu có thấy bản thân đào hoa đến mức này đâu!" Trần Ca không gượng nổi nữa. Hắn không bỏ chạy nữa mà chủ động quay phắt người lại, một tay ấn chặt lưng ghế, tay kia vung búa công cụ nện túi bụi vào chiếc ghế!
Ban nãy hắn đã để ý, sau khi mình tiện tay đập nứt một vệt trên ghế, sắc mặt của nữ sinh kia lập tức thay đổi dữ dội, xé toạc lớp ngụy trang, từ van xin hóa thành oán độc.
Thông qua sự thay đổi biểu cảm của nữ sinh, Trần Ca phán đoán chiếc ghế hẳn là vật ký thác bản thể của bọn họ, giống hệt như chuyện cả nhà Tiểu Tiểu cùng trú ngụ trong con búp bê vải vậy.
"Phá hủy vật ký thác, cho dù không thể tiêu diệt thì ít nhất cũng khiến cô ta trọng thương."
Xung quanh có một luồng sức mạnh đang cố ép hắn ngồi xuống ghế. Nếu đổi lại là một tay mơ chưa từng trải qua chuyện tương tự, e là đã sớm sợ tới mức nhũn người ngã bệt xuống đất, mặc cho người ta định đoạt.
Tiếc là bọn họ lại đụng trúng Trần Ca, ông chủ nhà ma mấy hôm trước còn qua đêm cùng kẻ sát nhân trong căn nhà có án mạng. Không phải hắn không biết sợ, chỉ là sau vô số lần chạm trán bất ngờ, khả năng chịu đựng nỗi sợ hãi của hắn đã không ngừng tăng lên. Dù có bị dọa sợ, hắn vẫn có thể đưa ra quyết định chuẩn xác nhất, động tác tay vẫn vô cùng vững vàng."Rầm!"
Trần Ca đập nát lưng ghế, túm lấy một cái chân ghế vung thẳng vào những chiếc ghế còn lại. Cảnh tượng phản chiếu trong gương trông vô cùng quái đản, nhưng lúc này hắn chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện đó nữa.
Hắn chỉ mất mười mấy giây để đập nát bét một chiếc ghế. Khi vừa định xông tới phá tiếp chiếc thứ hai, cổ hắn bỗng bị thứ gì đó siết chặt lấy.
Ngước mắt nhìn vào gương, hắn thấy từng bàn tay trắng bệch đang bóp chặt cổ mình. Đối phương dường như đã thẹn quá hóa giận, từ bỏ ý định ấn hắn ngồi xuống ghế mà muốn trực tiếp bóp chết hắn luôn.
Tình hình thay đổi, Trần Ca chẳng những không nương tay mà còn ra đòn tàn nhẫn hơn. Hắn tóm lấy chiếc ghế nện mạnh vào tường, ghế cứ vỡ thêm một mảnh, lực bóp trên cổ hắn lại giảm đi một phần.
Cho đến khi cả ba chiếc ghế đều vỡ vụn, cảm giác nghẹt thở trên cổ mới biến mất hoàn toàn.
"Mấy thứ này giữ lại cũng chỉ là mầm mống tai họa, lát nữa tao sẽ đốt sạch cho chúng mày siêu thoát hẳn." Trần Ca tựa lưng vào tấm gương trong phòng múa, thở dốc từng cơn. Trên cổ hắn hằn rõ những vết bóp cổ.
"Vừa rồi đánh nhau ồn ào quá, cái thứ bám theo sau lưng mình nhất định sẽ mò tới, phải mau chóng rời khỏi đây thôi, đằng nào thì giày múa màu đỏ cũng chẳng ở chỗ này." Trần Ca không muốn nán lại phòng múa thêm nữa, nơi này thực sự quá quái dị. Tiếng cửa tủ trong phòng thay đồ nữ đóng mở ngày một lớn, tuyệt đối không thể là do gió thổi. Ngoài ra còn có vô số hiện tượng rùng rợn khác đang xảy ra, chẳng hạn như màu sắc của sàn nhà và vách tường đang dần thẫm lại, cùng với những tiếng "bịch, bịch" ngoài hành lang ngày một dồn dập hơn.
Hắn vừa định rời đi, nhưng chân mới nhấc lên thì bắp chân đã bị thứ gì đó túm chặt.
Trần Ca ngoảnh đầu nhìn vào gương, ba nữ sinh kia đang mang vẻ mặt đầy ác ý chặn đường hắn. Những ngón tay của chúng bám chặt lấy chân hắn, hận không thể cắm phập cả ngón tay vào da thịt hắn.
Thấy cảnh này, Trần Ca cũng cuống lên. Hắn vung búa công cụ nện thẳng vào đống mảnh vụn của ghế gỗ, nhưng lần này dù hắn có đập thế nào đi nữa, mấy nữ sinh dưới đất vẫn kiên quyết không chịu buông tay.
Tiếng động lạ ngoài hành lang đã áp sát, những khuôn mặt oán độc dưới sàn nhà lộ rõ vẻ khoái trá vì sắp trả thù được. Cả phòng múa dường như bị một tấm vải dày bao phủ, ánh sáng từ điện thoại bỗng nhiên méo mó một cách kỳ dị, một mùi hôi thối nồng nặc xộc lên mũi chẳng biết từ đâu lan tỏa ra.
"Trong ngôi trường này còn ẩn giấu thứ gì đó đáng sợ hơn sao?"
Trần Ca bị chính suy nghĩ của mình làm cho giật mình. Hắn dám mò tới ngôi trường bỏ hoang này giữa đêm hôm khuya khoắt, nguyên nhân chính là vì hắn cho rằng Trương Nhã mới là tồn tại đáng sợ nhất ở đây. Hắn đến là để giúp Trương Nhã, cô hoàn toàn không có lý do gì để hại hắn cả.
"Tình hình có biến rồi."
Ngoài hành lang dường như có thứ gì đó đã đi tới trước cửa, mùi hôi thối trong không khí càng lúc càng nồng nặc hơn.
Dưới sàn nhà, ba nữ sinh mang khuôn mặt dữ tợn. Trần Ca dựa lưng vào gương, thò tay vào túi áo. Thế nhưng, đầu ngón tay hắn vừa chạm vào con búp bê vải, âm thanh kỳ quái ngoài cửa bỗng nhiên xa dần với tốc độ nhanh gấp mấy lần lúc đến, mùi hôi thối cũng dần tan biến.
"Chuyện gì thế này? Sao mình lại có cảm giác kẻ ngoài cửa dường như bị dọa sợ vậy?"
Mọi tạp âm trong khoảnh khắc này đều biến mất sạch, cả phòng múa chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của chính Trần Ca.
Ánh sáng méo mó dữ dội hơn lúc nãy rất nhiều, nhiệt độ xung quanh dường như cũng giảm đi không ít.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Cảm giác bị trói buộc ở bắp chân cũng không còn. Trần Ca cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy ba nữ sinh kia đều đang cố hết sức trốn ra xa, hoảng loạn tột độ nhìn chằm chằm vào phía sau lưng hắn."Ở sau lưng mình sao?"
Trần Ca cứng đờ người xoay lại. Hắn đối diện với tấm gương dài năm, sáu mét, nhưng hình ảnh phản chiếu trong gương lại không phải là hắn, mà là một người phụ nữ cúi gầm mặt, mặc bộ đồng phục học sinh đỏ như máu.
