"Có việc gì không?" Người đàn ông toát lên vẻ nho nhã, trông chẳng giống doanh nhân chút nào.
"Giám đốc La, đây là cậu Trần, người dũng cảm giúp cảnh sát bắt tội phạm truy nã đấy." Chú Từ kéo Trần Ca lại gần: "Vẫn là chuyện hôm trước tôi báo cáo với ông, cậu ấy muốn thuê lại bãi đỗ xe ngầm đang bỏ trống."
"Được, tôi biết rồi, ông cứ đi làm việc của mình đi." Giám đốc La ra hiệu cho chú Từ rời đi, trong phòng chỉ còn lại ông và Trần Ca.
"Chuyện cậu muốn thuê bãi đỗ xe ngầm tôi biết rồi. Cậu có thể nói cho tôi nghe cậu định thuê để làm gì không?" Giám đốc La mời Trần Ca ngồi xuống sô pha, rồi tự tay rót hai tách trà.
"Cháu muốn mở rộng nhà ma, định cải tạo bãi đỗ xe ngầm thành một mê cung dưới lòng đất."
"Mê cung dưới lòng đất... ý tưởng rất hay. Nhưng cậu có đủ năng lực và tiền bạc để kham nổi không? Chi phí thuê mặt bằng chỉ chiếm một phần rất nhỏ, cái khó thực sự là làm sao để hoàn thiện bối cảnh kìa." Giám đốc La tựa lưng vào sô pha, ánh mắt lộ vẻ phong trần và mệt mỏi: "Tôi không phản đối ý tưởng của cậu, cũng có thể cho cậu thuê mặt bằng, nhưng trước đó tôi muốn hỏi cậu vài câu."
Dù giám đốc La đã đồng ý cho thuê, nhưng ông vẫn chưa nhắc đến giá cả nên Trần Ca vẫn hơi thấp thỏm: "Chú cứ hỏi đi ạ."
"Cậu làm nhà ma, chắc hẳn rõ hơn tôi khoản đầu tư ban đầu lớn đến mức nào. Hơn nữa, nhà ma không giống nhà hàng hay khách sạn. Nhà hàng đóng cửa thì bát đĩa, bàn ghế vẫn có thể thanh lý đồ cũ. Còn nếu cậu không trụ nổi nữa, mấy thứ tay chân đứt lìa với đủ loại đạo cụ trong nhà ma tính bán cho ai?"
Giám đốc La nói rất có lý, những điều này trước đây Trần Ca chưa từng nghĩ tới.
"Cứ cho là nhà ma của cậu kinh doanh rất tốt đi, vậy chúng ta thử xét đến tỷ lệ khách quay lại xem. Nhà ma là loại hình giải trí tiêu dùng một lần, hot được một thời gian rồi kiểu gì cũng sẽ chìm xuống, bởi vì lượng khách hàng tiềm năng của cậu chỉ có hạn. Cậu đổ một đống tiền vào đó, liệu có thu hồi vốn nổi không?"
"Còn câu hỏi cuối cùng, cậu mở nhà ma ở bãi đỗ xe ngầm thì lấy đâu ra độ nhận diện? Lượng khách của cậu phụ thuộc vào lượng khách của công viên, nhưng ngộ nhỡ có một ngày công viên đóng cửa, nhà ma của cậu tính sao?"
Trần Ca nhận ra giám đốc La có ý tốt muốn khuyên can. Thực tế, những người cản bước hắn lúc này mới là những người thực lòng muốn giúp đỡ, không nỡ nhìn hắn chịu thiệt thòi.
Ba câu hỏi của giám đốc La cứ vẩn vơ trong đầu Trần Ca. Hai câu đầu, nhờ có điện thoại đen nên chẳng thành vấn đề với hắn, điều hắn lo lắng là câu hỏi cuối cùng.
Nếu công viên Tân Thế Kỷ đóng cửa, nhà ma của hắn cũng khó lòng thoát nạn.
Chuyển sang nơi khác kinh doanh lại từ đầu, chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng đống giấy phép thủ tục thôi cũng đủ khiến Trần Ca xoay mòng mòng rồi. Chưa kể hiện tại kinh phí của hắn có hạn, muốn tìm được một mặt bằng đủ sức chứa các bối cảnh kinh dị trong điện thoại đen gần như là chuyện bất khả thi.
"Cậu đã nghĩ thông ba câu hỏi này chưa?" Giám đốc La dường như đã đoán trước được câu trả lời của Trần Ca: "Về đi, có những chuyện phải suy tính cho thật chu toàn rồi hẵng làm."
Trần Ca vẫn ngồi yên trên sô pha không hề nhúc nhích, hắn ngẩng đầu nhìn giám đốc La, đột nhiên hỏi: "Công viên thật sự không trụ nổi nữa sao chú?"
Giám đốc La không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, chỉ là sự mệt mỏi nơi đáy mắt lại càng thêm trĩu nặng: "Giả sử tôi nói công viên sắp phải đóng cửa thật, cậu có còn muốn thuê bãi đỗ xe ngầm nữa không?""Cháu vẫn muốn ạ." Câu trả lời của Trần Ca nằm ngoài dự liệu của giám đốc La. Ánh mắt hắn vô cùng kiên định: "Giám đốc La, hai câu hỏi đầu tiên của chú, cháu đã nghĩ ra cách giải quyết. Còn câu hỏi thứ ba thì vốn dĩ không tồn tại."
Trong ánh mắt Trần Ca như có ngọn lửa đang bùng cháy, hắn hoàn toàn không biết sợ hãi hay chùn bước là gì: "Nhà ma của cháu chưa bao giờ phải dựa dẫm vào bất kỳ ai, lượng khách của cháu cũng tuyệt đối không phụ thuộc vào tổng lượng khách của công viên. Chỉ cần cho cháu thời gian, cháu không chỉ thu hút được vô số du khách đến tham quan nhà ma, mà còn kéo theo việc vực dậy cả công viên này! Thuê bãi đỗ xe ngầm chỉ là bước đầu tiên, cháu sẽ tạo ra một công viên giải trí đặc biệt mang chủ đề kinh dị chưa từng có."
Nói một mạch xong, lúc này Trần Ca mới nhớ ra lời dặn của chú Từ: nói ít sai ít, không nói không sai.
Hắn hơi bất an nhìn về phía giám đốc La, thầm hối hận sao mình lại dốc hết ruột gan ra nói thế này.
Nghe Trần Ca nói xong, giám đốc La đặt chén trà xuống, vẻ mệt mỏi nơi đáy mắt đã tan biến. Ông im lặng một lát rồi đột nhiên bật cười: "Mở miệng ra là 'cháu thế này', 'cháu thế kia', cậu làm tôi nhớ tới chính mình thời trẻ."
Ông đứng dậy, kéo rèm cửa sổ ra. Từ cửa sổ văn phòng có thể nhìn bao quát toàn bộ công viên.
"Công viên Tân Thế Kỷ sắp phải đóng cửa, tôi là người tiếc nuối nhất, đau lòng nhất." Ông mở cửa sổ, mặc cho gió thổi tung mái tóc hoa râm: "Công viên này mang ý nghĩa rất khác biệt đối với tôi. Nếu có thể, tôi thậm chí còn hy vọng nó sẽ tiếp tục hoạt động mãi mãi."
Giám đốc La mỉm cười, nhưng nụ cười của ông rất phức tạp, đó là nụ cười bình thản của một người đã quen với mọi sóng gió: "Tôi có nghe qua chuyện của cậu. Bố mẹ mất tích, cậu từ chức, một mình cáng đáng nhà ma họ để lại. Thật ra hai chúng ta khá giống nhau đấy, chỉ là cậu may mắn hơn tôi nhiều."
Ông cầm lấy một khung ảnh trên bàn, đây cũng là khung ảnh duy nhất được bày trong phòng, bên trong là bức ảnh chụp chung của hai bố con.
Người đàn ông có vóc dáng không cao, khí chất nho nhã. Cô bé trong lòng ông trông rất đáng yêu, tiếc là cánh tay bị dị tật, nụ cười có phần ngây dại.
"Đây là con gái tôi. Con bé mắc chứng khó đọc viết nghiêm trọng, phải dùng thiết bị chuyên dụng mới có thể giữ lưng đứng thẳng. Ông trời đối xử với con bé quá đỗi nghiệt ngã, nhưng nó lại rất kiên cường. Nó rất thích cười, dù là với tôi hay với bất kỳ người xa lạ nào." Giám đốc La thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ: "Nhưng không phải cứ đối xử dịu dàng với thế giới này thì sẽ nhận lại sự dịu dàng tương xứng. Tôi từng dẫn con gái ra công viên đi dạo, tất cả những đứa trẻ khác đều không chịu chơi cùng nó. Khi ấy con bé nhìn tôi đầy bất lực, nó rất sợ hãi, thậm chí còn tưởng rằng mình đã làm sai điều gì. Tôi không biết phải an ủi nó thế nào. Kể từ đó, tôi chỉ dám đưa con bé tới những nơi vắng người vào giữa trưa hoặc những ngày mưa dầm. Cũng chính từ lúc ấy, tôi nhen nhóm ý định xây dựng một công viên giải trí cho riêng con bé."
"Đáng tiếc, cuối cùng con bé vẫn không đợi được đến ngày công viên xây xong." Đặt khung ảnh xuống, ánh mắt giám đốc La vẫn vô cùng bình thản: "Rất nhiều người không hiểu tại sao tôi lại dốc hết gia sản để duy trì một công viên năm nào cũng thua lỗ, nhưng tôi nghĩ có lẽ cậu sẽ hiểu được cảm giác này."
"Cháu hoàn toàn thấu hiểu ạ." Trần Ca đã đứng dậy từ lúc nào, hắn cũng không ngờ giám đốc La lại tâm sự những điều này với mình.
"Ai nấy đều đang lo tính đường lui cho bản thân, chỉ có cậu là khiến tôi bất ngờ." Khép cửa sổ lại, giám đốc La lấy ra một tập tài liệu từ trong ngăn kéo: "Thật ra ngay từ lần đầu tiên bọn họ báo chuyện này với tôi, tôi đã đồng ý rồi. Cầm lấy đi, có cần gì cứ nói với tôi, nhưng cậu nhớ kỹ, cậu có lẽ chỉ còn khoảng hai đến ba tháng thôi đấy."
