Logo
Chương 69: Cánh cửa trong gương

Nhà vệ sinh tối đen như mực, bốn bề tĩnh lặng, Trần Ca loáng thoáng nghe thấy cả tiếng tim mình đập.

Hắn nhìn vào tấm gương trước mặt. Khi kim đồng hồ vừa nhích qua mười hai giờ, mặt gương bỗng trở nên mờ ảo, như thể bị phủ lên một lớp màng gì đó. Ngay sau đó, một con số hiện ra ngay chính giữa gương — "0".

Con số trong gương lại thay đổi, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Trần Ca. Theo hắn, con số này là do quái vật trong gương để lại, giờ nó đã bị Trương Nhã ăn thịt, đáng lẽ con số cũng phải biến mất theo mới đúng.

"Chẳng lẽ con số này không liên quan gì đến quái vật trong gương?"

Hắn lấy điện thoại ra định chụp lại con số, nhưng vừa giơ tay lên, cả người đã sững lại.

Khung cảnh trong gương và ngoài đời thực đã có sự khác biệt, cánh cửa buồng vệ sinh thế mà lại biến thành màu đỏ!

Đó là một màu đỏ thấm từ trong ra ngoài, bị máu tươi nhuộm đẫm hoàn toàn. Cứ như thể bên trong buồng vệ sinh chứa đầy máu tươi, và máu vẫn đang không ngừng rỉ ra từ các khe cửa vậy.

"Tại sao cánh cửa buồng vệ sinh trong gương lại thay đổi?" Trần Ca bật chế độ quay video trên điện thoại, xoay người từ từ đẩy cánh cửa buồng vệ sinh ra.

Cửa buồng ngoài đời thực bị đẩy ra, cửa buồng trong gương cũng mở theo.

Ngoài đời thực, bên trong buồng chẳng có gì, nhưng mọi thứ trong buồng vệ sinh ở tấm gương lại bị nhuộm thành một màu đỏ ngòm, từ vách ngăn, sọt rác, cho đến cả tờ quảng cáo nhỏ dán trên tường.

Giữa không gian tối tăm âm u của nhà vệ sinh, buồng vệ sinh đỏ như máu kia trông vô cùng chói mắt.

Trần Ca cũng không hiểu chuyện này là thế nào. Hắn bước lên một bước, nửa người vừa thò vào trong buồng vệ sinh, ngoài da liền truyền đến một cảm giác nhớp nháp, như thể bị thứ gì đó chèn ép, bao bọc lấy.

Hắn vội vàng lùi lại. Khoảng một phút sau, cửa buồng trong gương đã trở lại bình thường.

Lúc này Trần Ca bước vào buồng vệ sinh ngoài đời thực lần nữa, cảm giác kỳ quái kia đã không còn.

Cánh cửa đỏ như máu trong gương chỉ xuất hiện đúng một phút sau mười hai giờ đêm, sau đó mọi thứ lại trở về bình thường.

"Tại sao cửa buồng vệ sinh trong gương lại biến thành màu đỏ? Hơn nữa khi đẩy cửa ra, tường và đồ đạc bên trong cũng toàn là màu đỏ như máu." Trần Ca bật đèn lên, tựa vào bệ cửa sổ, lặng lẽ suy nghĩ: "Chẳng lẽ đó chính là thế giới trong gương? Quái vật trong gương đã trốn ra từ chính thế giới đỏ ngòm kia sao?"

Để xác nhận suy đoán trong lòng, Trần Ca mở điện thoại đen ra, tìm lại thông tin lúc làm nhiệm vụ ác mộng lần đầu tiên.

Gợi ý nhiệm vụ lúc đó là: Muốn nhìn thấy một thế giới khác, cần lòng dũng cảm hơn người, sự may mắn phi thường, và một chút trợ giúp nho nhỏ.

"Nhiệm vụ nói rất rõ ràng là muốn nhìn thấy một thế giới khác, thế giới này hẳn là ám chỉ cái thế giới đỏ như máu bên trong buồng vệ sinh kia."

Nhớ lại quá trình làm nhiệm vụ kỳ quái ngày hôm đó, tuy Trần Ca không mở mắt, nhưng tai hắn vẫn luôn chú ý tới động tĩnh xung quanh.

"Mình dám chắc lúc đó mình đã nghe thấy tiếng cánh cửa buồng vệ sinh rung lắc! Ban đầu mọi thứ đều bình thường, mọi chuyện quái dị chỉ bắt đầu xuất hiện sau khi cánh cửa kia rung lên."

Lúc nhiệm vụ diễn ra được một nửa, hắn nghe thấy cánh cửa buồng đột nhiên phát ra âm thanh. Khi đó hắn cứ ngỡ là do gió thổi nên không để ý. Giờ nghĩ lại, tiếng cửa rung lắc lúc đó rất có thể là phát ra từ bên trong tấm gương."Tấm gương có thể là vùng đệm nối liền hai thế giới. Cánh cửa buồng vệ sinh trong gương bị đẩy ra, quái vật thoát khỏi thế giới đỏ máu kia, nhưng vì bị búp bê vải cản lại nên cuối cùng đành phải kẹt trong gương." Trần Ca ngẩn ngơ nhìn cánh cửa gỗ của buồng vệ sinh, trong đầu nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ: "Giả sử lúc cánh cửa trong gương hóa đỏ, mình bước vào buồng vệ sinh ngoài đời thực thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ? Thế có tính là mình đã đặt chân sang thế giới khác không?"

Lắc đầu xua tan ý nghĩ điên rồ này, Trần Ca lại bước tới trước gương: "Sau khi con số lùi về 0, trong gương liền xuất hiện cánh cửa đỏ như máu. Xem ra mọi phỏng đoán trước đó của mình đều sai bét, con số này chẳng liên quan gì đến số người bị giết cả, chắc chỉ là đếm ngược thời gian, có thể nó đại diện cho thời hạn hoạt động của quái vật trong gương ở thế giới thực."

Cánh cửa trong gương đã trở lại bình thường, nhưng Trần Ca không dám chắc sau này nó có xuất hiện nữa hay không. Thậm chí rất có khả năng, chỉ cần quái vật trong gương chưa quay về, cánh cửa kia cứ đúng mười hai giờ đêm là sẽ xuất hiện.

"Nếu tối mai nó còn xuất hiện thì tháo quách cái gương này xuống, tạm thời đành vậy thôi." Trần Ca tìm một tấm vải đen dày phủ kín mặt gương, sau đó rời khỏi nhà vệ sinh.

Trở về phòng nghỉ nhân viên, Trần Ca mở điện thoại đen, bắt đầu xem nhiệm vụ hằng ngày.

"Độ khó Đơn giản: Một trải nghiệm kinh dị không nên để lại bóng ma tâm lý cho người chơi. Tôi nghĩ bạn hiểu đạo lý 'cái gì quá cũng không tốt'. Vui lòng hoàn thiện quy chế an toàn của Nhà ma, rà soát các mối nguy hiểm tiềm ẩn bên trong."

"Độ khó Bình thường: Một cây làm chẳng nên non, một Nhà ma tốt cần một đội ngũ xuất sắc để vận hành. Hãy tuyển thêm nhân tài, họ sẽ giúp bạn vượt qua giai đoạn khó khăn!"

"Độ khó Ác mộng: Trong phòng bạn vẫn luôn có một người khác sinh sống, lẽ nào bạn không muốn biết người đó là ai sao?"

Ba nhiệm vụ này Trần Ca đều thấy quen mắt. Thực ra hắn cũng vô cùng đắn đo, để Nhà ma phát triển nhanh và tốt hơn thì chọn nhiệm vụ Ác mộng là tối ưu nhất. Nhưng sau vụ quái vật trong gương, hắn bắt đầu thấy chờn mấy cái nhiệm vụ Ác mộng của điện thoại đen.

"Thôi, hôm nay cứ nghỉ ngơi cho tử tế đã, mai rồi tính tiếp." Từ hồi có được chiếc điện thoại đen, Trần Ca chưa từng có một giấc ngủ ngon nào, cứ tiếp tục thế này thì cơ thể hắn e là chịu không nổi mất.

Kéo chăn đắp lên người, chẳng bao lâu sau Trần Ca đã chìm vào giấc ngủ.

Tám giờ sáng, sau khi "hồi đầy máu", Trần Ca vội vã chạy ra khỏi phòng. Hắn đi tới phân cảnh Đêm cương thi sống lại ở tầng một trước tiên. Khu vực tối qua hắn chọn đã thay đổi, trong phân cảnh xuất hiện thêm một lối đi dẫn thẳng xuống lòng đất.

"Điện thoại đen làm việc năng suất thật đấy."

Sàn nhà đã được khoét rỗng, hắn men theo bậc thang đi xuống dưới, đi thẳng tới bãi đỗ xe ngầm bỏ hoang.

Đưa mắt nhìn quanh, trong bãi đỗ xe đến một bóng đèn cũng chẳng có, vô cùng tồi tàn.

"Mỗi thế thôi á? Mở rộng mà chỉ làm thêm đúng một cái cầu thang thôi sao?" Trần Ca thoáng thất vọng, nhưng nghĩ đến việc cả bãi đỗ xe ngầm này đều là địa bàn của mình, hắn lập tức hừng hực ý chí chiến đấu: "Công viên ảo Tương Lai ở khu Đông Giao muộn nhất ba tháng nữa sẽ xây xong, mình phải tranh thủ trong ba tháng này mở khóa càng nhiều phân cảnh kinh dị càng tốt, nâng cấp Nhà ma, phấn đấu tạo ra một công viên chủ đề không hề thua kém đối thủ."

Quay về tầng một, Trần Ca cầm điện thoại đen đi ra cửa Nhà ma. Ở khoảng giữa lan can bảo vệ và hành lang dài bỗng xuất hiện thêm một kiến trúc bằng gỗ màu đen kín mít, hình dáng trông như hai chiếc tủ quần áo ghép lại với nhau."Đây chính là quầy vé nửa đêm sao? Trông thô sơ quá thể đáng rồi đấy?" Mở cửa bước vào, Trần Ca ngồi thử để cảm nhận, không gian bên trong chật hẹp bức bối, chẳng khác nào bị ép chặt vào trong một cỗ quan tài.