Logo
Chương 7: Tôi không sợ!

“Lấy độc trị độc á? Tin anh mới lạ đấy!”

“Đại ca, anh đền cho tôi cái màn hình điện thoại đi rồi chuyện này coi như xong.”

“Một tấm vé giảm giá một nửa mà đòi mua chuộc tôi á? Không có cửa đâu!”

Ồn ào qua đi vài phút, vẫn chẳng có du khách nào chịu vào nhà ma tham quan. Ai nấy đều nép ngoài hàng rào bảo vệ, không dám vượt rào nửa bước. Nhát gan đến mức Trần Ca cũng thấy chướng mắt: “Không ai muốn vào trải nghiệm thử à? Nhà ma của tôi chẳng đáng sợ tí nào đâu, không tin mọi người lên mạng xem đánh giá trên Dianping mà xem.”

Nghe hắn nói vậy, có người bắt đầu lên mạng tìm kiếm.

“Đúng thật này, bình luận nào cũng bảo không sợ, chẳng đáng sợ chút nào.”

“Ừ, cái bình luận duy nhất có lượt thích lại là khen chị gái đóng vai ma xinh quá...”

“Hay là chúng ta cũng vào thử xem sao?”

Lại chờ thêm một lúc lâu, rốt cuộc cũng có người đứng ra: “Chỉ là cái nhà ma thôi mà, đáng sợ được đến đâu chứ? Xác chết thật tôi còn thấy rồi, sợ gì cái này?”

Người lên tiếng là một thanh niên đầu đinh, mày rậm mắt to, trông rất chất phác.

“Người anh em, bớt bốc phét đi, làm màu cũng phải có giới hạn thôi.”

“Cậu mới bao nhiêu tuổi mà đã thấy xác chết?”

“Toàn một lũ nhát cáy với nhau cả, cần gì phải tự lừa mình dối người...”

Ngay lúc mọi người đang bĩu môi khinh thường, một giọng nói cực kỳ lạc quẻ vang lên: “Cậu ấy không lừa mọi người đâu, tiếp xúc với xác chết đối với chúng tôi đã là chuyện cơm bữa rồi.”

Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, một cô gái vóc dáng cao ráo, đội mũ che nắng, mặc váy ngắn màu trắng đang từ cổng khu vui chơi đi tới.

Khuôn mặt cô gần như không có biểu cảm, nơi cô đi qua dường như nhiệt độ xung quanh cũng giảm xuống vài phần.

“Đàn chị!” Thanh niên kia tí tởn chạy lại, định xách túi giúp cô, nhưng bị đối phương liếc một cái liền rén ngay. Cậu ta luống cuống đứng tại chỗ, trên mặt giữ nụ cười gượng gạo nhưng không kém phần lịch sự.

“Cậu gọi cô ấy là đàn chị? Hai người vẫn là sinh viên à?” Ánh mắt của Trần Ca cũng bị hai người trẻ tuổi này thu hút.

“Chúng tôi là sinh viên khoa Pháp y thuộc Đại học Y khoa Cửu Giang. Tôi tên Hạc Sơn, đây là đàn chị Cao Nhữ Tuyết của tôi.” Thanh niên cười với Trần Ca: “Đêm qua tôi có chia sẻ video của anh lên diễn đàn trường, đàn chị xem xong mới quyết định tới đây tham quan đấy.”

“Mỹ nữ tảng băng này mà lại là pháp y sao?”

“Phải công nhận là khí chất của cô ấy rất hợp với nghề này.”

“Người đẹp ơi, kết bạn WeChat nhé...”

Du khách xung quanh xúm lại gần cô gái. Đóng vai trò "sứ giả hộ hoa", Hạc Sơn lại đứng một bên cười ha hả: “Đàn chị của tôi không phải dạng vừa đâu. Buổi sáng vừa mổ phanh ếch với chuột bạch xong, rửa tay một cái là có thể thản nhiên ra căng tin ăn thịt kho tàu; nửa đêm đi ngang qua phòng giải phẫu, nhìn thấy những ‘người thầy thầm lặng’ ngâm trong formalin, chị ấy còn có thể vừa ngáp vừa chào thi thể một tiếng đấy. Mấy anh đừng có tự chuốc lấy nhục, số đàn ông mà chị ấy từng giải phẫu khéo còn nhiều hơn số phụ nữ mấy anh từng nắm tay đấy.”

Lời giới thiệu độc đáo này lập tức phát huy tác dụng, xung quanh cô gái bỗng chốc xuất hiện một vùng chân không đường kính hai mét.

Nghe cậu thanh niên nói vậy, Trần Ca cũng thấy hơi nhức đầu. Hắn vừa hoàn thành nhiệm vụ cấp Ác Mộng, nhận được phần thưởng, khó khăn lắm mới chuẩn bị làm một cú lật kèo, kết quả vừa mở cửa đã đụng ngay sinh viên khoa pháp y.

Đã học pháp y thì khả năng chịu đựng tâm lý chắc chắn phải cực kỳ vững vàng rồi!

“Chúng tôi vào được chưa?” Cô gái mất kiên nhẫn bước tới trước mặt Trần Ca. Cô rất cao, lại đi giày đế dày nên gần như nhìn thẳng ngang tầm mắt với hắn.

“Vé gốc hai mươi tệ, giảm một nửa là còn mười tệ. Trước khi vào, tôi cần phổ biến một chút về bối cảnh cốt truyện và vài điều lưu ý.” Trần Ca nhớ tới ba yếu tố thiết kế nhà ma mà chiếc điện thoại đen từng nhắc đến, trong đó bối cảnh cốt truyện vô cùng quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến cảm giác nhập vai của du khách.

“Đầu tiên là phần giới thiệu về nhà ma. Mặc dù trên Dianping nhiều người đánh giá nhà ma của tôi không đáng sợ, nhưng với tinh thần trách nhiệm, tôi phải nói cho hai người biết một sự thật. Mảnh đất dưới chân chúng ta đây, năm mươi năm trước từng là bãi tha ma lớn nhất thành phố Hàm Giang. Ba mươi năm trước, theo quy hoạch của thành phố, bệnh viện Nhân Dân Hàm Giang đã được xây dựng tại đây. Những chuyện sau đó hai người có thể lên mạng tìm hiểu, vì xảy ra rất nhiều sự việc khoa học không thể giải thích nổi nên bệnh viện Nhân Dân Hàm Giang buộc phải dời đi. Còn nhà ma này của tôi được cải tạo lại từ nền đất cũ của bệnh viện, nơi đây vẫn còn ẩn giấu rất nhiều bí mật và hồ sơ lưu lại từ đợt di dời năm đó.”

Nói xong, Trần Ca chỉ vào tấm biển cảnh báo bên cạnh cửa: “Cấm du khách mắc bệnh tim mạch, rối loạn nhịp tim vào tham quan. Thanh thiếu niên từ mười hai đến mười sáu tuổi vui lòng đi cùng phụ huynh. Được rồi, nếu không có vấn đề gì thì hai người theo tôi vào trong.”

Trần Ca vén tấm rèm đen cản sáng, khép cánh cổng sắt gỉ sét lại, dẫn Hạc Sơn và Cao Nhữ Tuyết bước vào dãy hành lang tối om.

“Chủ đề trải nghiệm lần này có tên là Minh Hôn, bối cảnh mở. Hai người chỉ cần tìm được lối ra chính xác và thoát ra thành công trong vòng mười lăm phút là được. Nếu sợ quá thì cứ đứng gần camera an ninh hét lớn, tôi sẽ vào đón.” Trần Ca dừng lại trước lối vào tầng hai, làm động tác mời: “Chúc hai người chơi vui vẻ.”

“Nghe cũng thú vị đấy, nhưng muốn dọa được tôi thì còn non lắm.” Hạc Sơn mặt dày trốn sau lưng đàn chị, miệng thì bảo không sợ nhưng cơ thể lại rất thành thật, nửa bước cũng chẳng dám tiến lên.

Ngược lại là Cao Nhữ Tuyết, trên người cô chẳng toát ra chút hoảng loạn nào, cứ thế cắm cúi bước thẳng vào trong.

“Đàn chị, đợi em với!”

Sau khi hai vị khách bước vào hành lang tầng hai, Trần Ca khóa trái cửa thoát hiểm lại, gọi điện cho Từ Uyển: “Tiểu Uyển, khách vào rồi, em chuẩn bị đi nhé. Ngoài ra, nhớ kỹ là nhất định phải bịt chặt tai lại đấy.”

Dặn dò xong xuôi, hắn chạy về phòng điều khiển trung tâm. Màn hình giám sát, bàn điều khiển âm thanh, thiết bị điều khiển từ xa của các đạo cụ hiệu ứng đều nằm trong căn phòng nhỏ bé này.

“Vốn dĩ mình không định dùng bản nhạc này, dù sao nó cũng tà môn quá, nhưng vừa mở hàng đã đụng ngay sinh viên pháp y đến đập quán, nhịn thế quái nào được!” Hắn bật bàn điều khiển âm thanh, lưu bản 'Thứ Sáu Đen Tối' vào kho nhạc nền, đồng thời chọn chế độ phát lặp lại.

Làm xong tất cả những việc này, hắn ngồi trước màn hình giám sát, chăm chú dõi theo Hạc Sơn và Cao Nhữ Tuyết. Một khi hai người có biểu hiện bất thường, hắn sẽ lập tức lao vào nhà ma cứu viện.