Logo
Chương 71: Thiên đường ở trong giếng

Ánh nắng giữa trưa hơi chói mắt. Người phụ nữ và cậu bé vẫn đứng trước cửa nhà ma, dù đã bị Trần Ca thẳng thừng từ chối nhưng họ vẫn không chịu rời đi.

"Thằng bé cứ nằng nặc đòi vào nhà ma tham quan, tôi đã hứa với nó rồi, anh giúp một tay được không?" Người phụ nữ lục ba lô, rút ra một tờ một trăm tệ chẵn: "Sẽ không có chuyện gì đâu."

Trần Ca không nhận tiền, hơi thắc mắc hỏi: "Sao hai người cứ nhất quyết phải vào nhà ma bằng được thế? Đứa bé này trông mới tám chín tuổi, môi trường bên trong lại phức tạp và đặc thù, rất dễ gây ảnh hưởng tâm lý cho trẻ nhỏ."

Người phụ nữ cười khổ, không trả lời câu hỏi của Trần Ca mà quay người xoa mái tóc mềm mại của cậu bé: "Phạm Úc, hay là mình đi chơi trò khác nhé..."

Cô còn chưa nói hết câu, cậu bé đã gạt phắt tay cô ra. Đứa trẻ này không thích người khác chạm vào mình, cho dù là hoàn toàn có ý tốt cũng không được.

Mặc kệ người phụ nữ nói gì, cậu bé vẫn đứng lì trước cửa nhà ma không chịu đi. Thỉnh thoảng nó lại ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ tự ti, nhút nhát, xen lẫn chút lạnh lùng.

"Phạm Úc?" Trần Ca bắt đầu dồn sự chú ý lên đứa trẻ này, đây là lần đầu tiên hắn thấy một cậu bé kỳ lạ đến vậy.

Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu bé: "Cháu nói cho chú nghe xem, sao cháu lại muốn vào nhà ma chơi? Bên trong tối lắm, còn có nhiều thứ đáng sợ nữa đấy."

Ánh mắt cậu bé cứ né tránh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cái bóng của Trần Ca, không hé nửa lời.

Người phụ nữ có lẽ sợ Trần Ca khó xử nên vội đứng ra nói đỡ: "Tiểu Úc không giống những đứa trẻ khác, thằng bé rất ít khi giao tiếp với người ngoài, mong anh đừng để bụng."

"Không sao." Trần Ca thấy hai người cứ đứng mãi trước cửa không chịu đi, để họ phơi nắng mãi thế này cũng không ổn, thái độ hắn bèn dịu lại: "Thế này đi, tôi sẽ không thu tiền vé của hai người, lát nữa tôi sẽ đi cùng hai người vào trong, nhưng chỉ được đứng xem ở vòng ngoài thôi đấy."

"Cảm ơn ông chủ!"

"Ký thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm trước đã, cả người lớn lẫn trẻ con đều phải ký. Sau khi vào trong không được tùy tiện chạm vào đạo cụ, không được chạy nhảy, cứ đi sát theo tôi." Vén tấm rèm cửa cản sáng lên, Trần Ca đặt hai bản thỏa thuận trước mặt người phụ nữ và đứa bé. Thông thường chỉ cần người giám hộ ký tên là được, nhưng để thu thập được nhiều thông tin về cậu bé nhất có thể, Trần Ca mới yêu cầu cả đứa trẻ cũng phải ký.

Đợi hai người ký xong thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm, Trần Ca dẫn họ bước vào bối cảnh Minh Hôn.

Trần Ca kể sơ qua về cốt truyện một lượt. Ba người đứng trước cổng căn tứ hợp viện đang thắp lồng đèn trắng, người phụ nữ có vẻ căng thẳng, siết chặt quai ba lô, còn cậu bé thì cúi gầm mặt, không rõ là đang sợ hãi hay vì lý do nào khác.

Cây khô đung đưa, tiền giấy rải đầy đất, dẫm lên phát ra tiếng sột soạt. Trần Ca đi đầu, đẩy cánh cửa tứ hợp viện ra: "Bối cảnh bên trong là như thế này đây, hai người đứng ngoài nhìn một chút là được rồi. Chỗ chúng tôi quy định rất nghiêm ngặt, trẻ em dưới mười bốn tuổi không được vào tham quan."

Hắn vừa dứt lời, cậu bé vốn luôn im lặng phía sau đột nhiên lao vút vào trong tứ hợp viện, khiến cả hai người lớn đều không kịp phản ứng.

"Phạm Úc!" Người phụ nữ và Trần Ca cùng chạy ùa vào sân tứ hợp viện, phát hiện cậu bé đã dừng lại bên cạnh miệng giếng cạn ở giữa sân. Nửa thân trên của nó nhoài hẳn vào trong lòng giếng, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Ngại quá, thật sự xin lỗi anh." Người phụ nữ vội vàng ríu rít xin lỗi Trần Ca, cô vươn tay kéo cánh tay cậu bé lại. Thế nhưng đứa trẻ vốn luôn yên lặng, nhút nhát kia bỗng nhiên như biến thành một người khác, không những dùng sức giật phắt tay người phụ nữ ra mà còn cào rách cả da cô, bộ dạng hệt như một con mèo hoang đang hoảng sợ."Cảm xúc của đứa bé này thay đổi thất thường quá nhỉ." Cái giếng cạn giữa sân tứ hợp viện chỉ là đạo cụ, không sâu lắm nên Trần Ca chẳng lo xảy ra chuyện. Hắn chỉ tò mò tại sao cậu bé lại để tâm đến cái giếng này như vậy.

Nán lại bên miệng giếng chừng hai ba phút, có lẽ không tìm thấy thứ mình muốn, cậu bé mới lưu luyến buông tay. Nó không giống những đứa trẻ bình thường, nói chính xác hơn là khác hẳn người bình thường. Môi trường càng âm u, quỷ dị, thằng bé lại càng tỏ ra phấn khích.

"Đã vào rồi thì để tôi dẫn hai người đi xem một vòng nhé." Toàn bộ sự chú ý của Trần Ca đều đổ dồn vào cậu bé. So với bạn bè đồng trang lứa, thằng bé khá thấp, gương mặt rất thanh tú, đôi mắt to tròn hệt như hai viên đá quý đen lánh thuần khiết.

"Bối cảnh Minh Hôn mô phỏng theo tứ hợp viện thời xưa, các gian sương phòng phía Đông và phía Tây thường dành cho con cháu ở." Hắn tiện tay đẩy cửa gian sương phòng phía Đông ra. Không một dấu hiệu báo trước, một nữ quỷ mặc áo hỉ đỏ chót bỗng lao vọt ra từ sau cánh cửa.

Người phụ nữ gầy đen sợ hãi hét toáng lên, lùi lại liên tục mấy bước.

"Đừng căng thẳng, là diễn viên thôi." Trần Ca một tay đè đầu con lệ quỷ lại, hạ giọng nói nhỏ: "Từ Uyển, cô ra ngoài trước đi."

"Phản ứng của anh nhạt nhẽo quá rồi đấy..."

Từ Uyển xách tà áo hỉ bước qua bậu cửa sương phòng. Không ai để ý rằng, cậu bé đứng sau lưng Trần Ca bỗng nhiên nhích lại gần Từ Uyển, ngửa đầu nhìn cô chằm chằm.

"Ơ? Ông chủ, sao anh lại cho đứa bé nhỏ thế này vào đây?"

Từ Uyển chỉ thấy ngạc nhiên, còn trong số những người có mặt ở đây, duy nhất Trần Ca nhận ra điểm bất thường.

Bộ áo hỉ đỏ tươi như máu, Từ Uyển lại hóa trang hiệu ứng đặc biệt nên trông cô lúc này chẳng khác nào một cái xác chết.

Trong tình huống như vậy, cậu bé không những không hề sợ hãi mà còn chủ động tiến lại gần Từ Uyển, ngửa cổ chăm chú nhìn thẳng vào mặt cô.

"Thằng bé này hình như rất thích tôi thì phải?" Từ Uyển mỉm cười với Trần Ca, không hề thấy có gì bất ổn.

Mãi đến khi Từ Uyển rời khỏi bối cảnh Minh Hôn, cậu bé mới chịu thu hồi ánh mắt.

"Mấy gian phòng khác tôi không dẫn hai người đi xem từng phòng nữa nhé, cách bài trí cơ bản đều na ná nhau, giờ chúng ta ra ngoài được chưa?" Trần Ca và người phụ nữ gầy đen cùng bước ra ngoài, thế nhưng cậu bé lại dừng bước giữa sân, ngó nghiêng ngó dọc như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Phạm Úc, đi thôi!" Cậu bé bỏ ngoài tai tiếng gọi của người phụ nữ, cứ đứng chôn chân bên cạnh giếng cạn, chẳng rõ đang nhìn cái gì.

"Thằng bé không thấy sợ chút nào sao?" Trần Ca không giục giã mà bắt chuyện với người phụ nữ: "Chị là mẹ cháu à?"

"Tôi là cô ruột của cháu." Người phụ nữ áy náy nói: "Làm phiền cậu quá. Tiểu Úc không giống những đứa trẻ cùng tuổi. Kể từ khi bố mẹ nó gặp chuyện vài năm trước, nó liền biến thành thế này, đi khám bao nhiêu bác sĩ rồi mà đều vô ích."

"Bệnh tâm lý ư? Tôi có thể hỏi một chút về chuyện của bố mẹ cháu được không?" Trần Ca cẩn thận lựa lời dò hỏi.

"Bố mẹ Tiểu Úc đều là giáo viên trường trung học Mộ Dương, hai người lần lượt mất tích, đến tận bây giờ vẫn chưa tìm thấy. Khi ấy Tiểu Úc mới năm tuổi, tôi chẳng biết phải giải thích với thằng bé ra sao, chỉ đành nói dối là bố mẹ nó đã đi tới một nơi rất xa gọi là thiên đường."

"Trường trung học Mộ Dương!" Nghe thấy mấy chữ này, thần kinh Trần Ca lập tức căng như dây đàn.

"Cậu cũng từng nghe nói tới rồi sao? Có rất nhiều lời đồn về ngôi trường đó, tôi đã sớm khuyên can bố mẹ Tiểu Úc rồi nhưng hai người họ không chịu nghe." Nhắc đến chuyện đau lòng, khóe mắt người phụ nữ hơi hoe đỏ. Chị không trò chuyện với Trần Ca nữa mà bước đến bên cạnh Tiểu Úc: "Chúng ta về nhà thôi."Cậu bé vẫn khăng khăng đứng bên miệng giếng. Điều này khiến Trần Ca vốn đã thấy lạ nay lại càng thêm thắc mắc. Hắn rón rén bước tới cạnh cậu bé, thử hỏi: "Sao cháu cứ nhìn xuống giếng mãi thế, dưới đó có quái vật trốn à?"

Phạm Úc lắc đầu. Ở nơi âm u, khuất nắng thế này, dường như nó đã buông lỏng cảnh giác hơn.

"Thế cháu có thể nói cho chú biết, vì sao cháu cứ đứng mãi ở đây không?"

Cậu bé liếc nhìn ra sau lưng Trần Ca, nghĩ ngợi một lúc lâu mới cất lời: "Cháu đang tìm đồ."

"Tìm đồ gì thế?" Trần Ca tò mò.

Cậu bé nhìn xuống cái giếng cạn tối om, ngơ ngẩn một lúc lâu, cuối cùng mới thốt ra hai chữ: "Thiên đường."