Logo
Chương 76: Đêm mưa vào trường

"Hôm nay có một đứa bé đến nhà ma của anh tham quan, trông chỉ tầm tám chín tuổi, ít nói. Nhưng môi trường càng âm u rùng rợn thì nó lại càng phấn khích. Cậu thấy triệu chứng này giống bệnh gì?" Trần Ca nói thẳng vấn đề của mình. Hiện tại, người hắn có thể tham khảo ý kiến chỉ có hai người: một là Hạc Sơn, hai là Hạ Phong.

"Bọn em học pháp y chuyên về y học ứng dụng, sinh học, bao gồm cả một số môn hóa học. Còn tâm lý học người ta nghiên cứu về hiện tượng tâm lý, chức năng tinh thần và khoa học thần kinh. Hai ngành này hoàn toàn khác nhau, anh hỏi em cũng bằng thừa." Hạc Sơn tỏ vẻ bất lực: "Đại ca, anh thật sự không định làm gì sao? Em thấy mấy ngày nay anh không cập nhật video ngắn, cũng chẳng mở livestream. Cứ tiếp tục thế này thì lượng fan anh vất vả tích góp được sẽ tụt sạch mất. Anh nhìn trang cá nhân của mình xem, có người bình luận bảo anh hết thời rồi kìa, thậm chí còn có kẻ bắt đầu bôi nhọ cả nhà ma của anh nữa."

"Bôi nhọ nhà ma á? Có chuyện đó sao?" Trần Ca không thể bình tĩnh được nữa. Hắn vào trang cá nhân xem thử, quả nhiên có rất nhiều bình luận tiêu cực.

"Đại ca, bây giờ video ngắn nhiều vô kể, nội dung lại còn na ná nhau. Độ hot của anh chỉ cần giảm xuống một chút là người ta sẽ nhanh chóng chuyển sự chú ý sang streamer khác ngay."

"Nói có lý, nhưng chuyện này không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu." Trần Ca hùa theo một câu, nhưng tâm trí hắn vẫn đặt lên người Phạm Úc và người đàn bà gầy đen kia. Theo hắn thấy, livestream và video ngắn chỉ là công cụ bổ trợ, quan trọng nhất vẫn là nhiệm vụ của điện thoại đen.

"Thôi được rồi, em chỉ báo trước cho anh một tiếng thế thôi." Giọng Hạc Sơn vẫn có chút tiếc nuối: "Tên Tần Quảng kia là đại streamer, trong tay có rất nhiều tài nguyên, nền tảng chắc chắn sẽ ra sức lăng xê gã. Nhưng em thấy gã livestream chắc chẳng hay bằng anh đâu."

"Những thứ gã phát đều là đồ anh đây chơi chán rồi." Trần Ca mỉm cười. Điểm khác biệt lớn nhất giữa video ngắn của hắn với các streamer khác nằm ở chỗ: video của hắn hoàn toàn là thật, không thể nào sao chép. "Xét về tài nguyên, kênh phân phối và lượng người theo dõi, Tần Quảng quả thực có thể bỏ xa anh mấy con phố, nhưng nếu nói đến việc nắm bắt và vận dụng yếu tố kinh dị rùng rợn thì gã còn kém xa lắm."

"Cũng đúng, dù sao anh cũng là dân chuyên nghiệp mà." Đầu dây bên kia, Hạc Sơn im lặng một lúc: "Đại ca, em chợt nhớ ra một chuyện."

"Sao thế?"

"Bà chị khóa trên lần trước bị anh dọa khóc ấy, anh còn nhớ không?"

"‘Bà chị khóa trên’ bị anh dọa khóc nhiều lắm, cậu nói thẳng tên đi."

"Cao Nhữ Tuyết. Bố chị ấy là bác sĩ tâm lý, đồng thời cũng là giảng viên cao cấp môn tâm lý học tội phạm. Tối nay em thử xin số điện thoại của chị ấy giúp anh xem sao."

"Được đấy, đợi cậu xin được số, anh mời cậu đi ăn một bữa, tiện thể dắt cậu đi tham quan miễn phí bối cảnh mới của nhà ma luôn." Trần Ca rất biết ơn cậu sinh viên y khoa chất phác, thẳng thắn này, liền mở miệng hứa hẹn.

"Thôi xin can! Lần trước bước ra khỏi nhà ma của anh, em sợ đến mức gặp ác mộng mấy ngày liền, cảm giác tinh thần có vấn đề luôn rồi." Hạc Sơn tuôn một tràng than thở: "Có lần đi học em ngủ gật, thầy giáo đi tới lúc nào em cũng chẳng biết. Lúc đó em đang mơ thấy mình bị một gã bác sĩ cầm búa đuổi theo, cắm đầu chạy thục mạng trong tòa nhà. Sắp chạy lên đến tầng thượng thì bỗng nhiên cảm thấy có người tóm lấy vai mình. Em sợ quá, tiện tay thúc luôn một cùi chỏ ra sau, mở mắt ra mới thấy kính của thầy giáo bị em đánh bay mất rồi."

Trần Ca nhịn cả buổi cuối cùng vẫn bật cười thành tiếng: "Được rồi, anh không ép cậu đến tham quan nữa."Nói chuyện thêm một lúc, Trần Ca cúp máy. Hắn nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe, ánh nắng đã tắt, những tầng mây dày đặc kéo đến kín trời, có vẻ sắp đổ mưa rồi.

Về đến công viên Tân Thế Kỷ, từ xa Trần Ca đã thấy trước cửa nhà ma tụ tập rất đông người, Từ Uyển đang đứng giải thích với họ.

"Tiểu Uyển, có chuyện gì thế?"

"Cuối cùng anh cũng về rồi! Mấy người này cất công đến tham quan nhà ma, em tìm anh mãi không được nên đành trấn an mọi người trước, bảo họ cứ từ từ đừng vội." Từ Uyển đã tẩy trang, trên trán lấm tấm mồ hôi vì cuống.

"Làm tốt lắm, em cứ ở ngoài bán vé đi, còn lại cứ để anh." Trần Ca đẩy rào chắn sang một bên, khoác áo blouse Bác Sĩ Phá Đầu rồi bước vào kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm.

Khoảng ba bốn giờ chiều, bên ngoài bắt đầu lất phất mưa, mây đen kéo đến càng lúc càng dày.

Nhiều trò chơi ngoài trời trong công viên phải tạm dừng hoạt động, một số du khách chưa muốn về liền dồn sang các khu vui chơi trong nhà. Nhà ma của Trần Ca vô tình trở thành điểm đến đắt khách nhất. Người xếp hàng bên ngoài mỗi lúc một đông, mãi đến năm giờ rưỡi chiều lúc công viên sắp đóng cửa, lượng khách mới bắt đầu vãn dần.

Kéo lê búa sắt chạy quanh nhà ma suốt cả buổi chiều, Trần Ca cũng thấm mệt. Hắn cởi bộ đồng phục bác sĩ ra, bước ra ngoài.

Bầu trời xám xịt, mây đen vần vũ, một cơn mưa lớn sắp sửa ập xuống.

"Cái đêm bố mẹ Phạm Úc mất tích vài năm trước, trời cũng mưa to gió lớn thế này." Trần Ca ngước nhìn bầu trời, ánh mắt phức tạp. Hắn bảo Từ Uyển tan làm trước, còn mình thì quay lại phòng sửa chữa lấy ba lô.

Hắn tống hết bật lửa, đèn pin, búa công cụ và búp bê vải vào trong, sau đó mặc áo mưa rời khỏi nhà ma.

Hôm nay khách đông quá, lúc Trần Ca rời khỏi công viên đã là sáu giờ tối. Hắn vẫy một chiếc taxi ở cổng, nhưng vừa báo địa chỉ là trường trung học Mộ Dương, tài xế lại thẳng thừng từ chối.

Bất đắc dĩ hắn đành phải bắt chiếc khác. Bác tài này bảo xung quanh trường trung học Mộ Dương giờ toàn là đất hoang, đường đi còn chẳng có, xe căn bản không vào được, chỉ có thể thả hắn ở gần đó thôi.

Nhiệm vụ của điện thoại đen có giới hạn thời gian, đến sớm chừng nào thì sẽ có thêm thời gian tự do khám phá chừng nấy, rủi ro cũng được giảm xuống mức thấp nhất.

Trần Ca không muốn lãng phí thời gian, chốt giá xong xuôi với tài xế là lên đường ngay.

Dọc đường, hắn cũng lân la hỏi chuyện tài xế hòng dò la chút thông tin về trường trung học Mộ Dương, tiếc là bác tài cứ giữ vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ im lặng dán mắt về phía trước mà lái xe.

Tự dưng, Trần Ca lại thấy hơi nhớ ông chú tài xế lắm lời từng chở mình đến trường tư thục Tây Thành dạo nọ.

Hơn bảy giờ tối taxi mới đến nơi. Đường sá cực kỳ tồi tệ, khu này cơ bản đã vượt ra khỏi phạm vi ngoại ô, phải tính là vùng sâu vùng xa rồi.

"Đường phía trước xe tôi không vào được đâu, chỉ đưa cậu đến đây thôi." Bác tài chỉ tay ra ngoài cửa sổ: "Quanh đây chắc có người ở đấy, không rành đường thì cậu tìm ai đó mà hỏi. Tiền xe quét mã QR nhé, tôi không nhận tiền mặt."

"Không nhận tiền mặt?" Tài xế nói rất dứt khoát. Trần Ca tuy thấy lạ nhưng cũng không gặng hỏi thêm, thanh toán qua WeChat xong thì mở cửa xuống xe.

Mưa bắt đầu nặng hạt, trời đã tối đen như mực. Trần Ca nhìn quanh quất, đằng xa có vài dãy nhà, nhưng dường như đã lâu không có người ở nên chẳng thấy chút ánh sáng nào hắt ra.

"Thế này thì tìm trường trung học Mộ Dương kiểu gì đây?"

Trần Ca định quay lại hỏi tài xế một câu, ai ngờ vừa quay đầu đã thấy bác tài vứt luôn cái đệm lót ghế hắn vừa ngồi qua cửa sổ xe. Sau đó, không một chút do dự, ông ta đạp ga quay đầu xe phóng đi bạt mạng."Không nhận tiền mặt của mình, lại còn vứt luôn cả cái đệm lót mình vừa ngồi, người này có ý gì đây? Chẳng lẽ sợ xe bị dính phải thứ gì xui xẻo sao?"