Cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một ông chủ nhà ma như Trần Ca cũng phải kinh ngạc. Diện tích bối cảnh kinh dị của trường trung học Mộ Dương rộng hơn "Chạy Trốn Nửa Đêm" rất nhiều. Bước vào bên trong, âm khí lạnh lẽo rợn người, có cảm giác như trong bóng tối có thể chui ra thứ gì đó bất cứ lúc nào, khiến người ta sinh ra sự bất an theo bản năng.
"Bốn phòng học, hành lang, nhà vệ sinh, văn phòng..."
Những gì trường trung học Mộ Dương có, nhà ma của Trần Ca đều có đủ, chỉ là đổi sang một bố cục hoàn toàn mới, gom tất cả các phòng lại với nhau.
Đi dọc theo dãy hành lang u tối, thỉnh thoảng Trần Ca lại ngoái đầu nhìn vào các phòng học ở hai bên.
Bên ngoài cửa sổ là bức tường xi măng dày cộp, cửa phòng không khóa. Rõ ràng chẳng có gió thổi mà cánh cửa vẫn liên tục phát ra tiếng cọt kẹt.
Mấy phòng học đầu tuy quái dị nhưng vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Thế nhưng, khi Trần Ca đi tới phòng học cuối cùng nằm ở cuối hành lang, gai ốc trên người hắn bỗng nổi rần rần. Đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác rợn tóc gáy thế này ngay trong chính nhà ma của mình.
Phòng học này rất giống phòng học cuối cùng ở trường trung học Mộ Dương, nhưng không hoàn toàn giống hệt.
Trên mỗi chiếc bàn học đều bị khắc chi chít chữ bằng sơn đỏ, đáng sợ hơn là trên tất cả các ghế đều đặt một bộ đồng phục sẫm màu.
Kiểu dáng đồng phục y hệt bộ mà đám học sinh mặc trong tấm ảnh chụp chung ở nhà Phạm Úc. Điểm khác biệt duy nhất là trong ảnh, tất cả học sinh đều quay lưng về phía ống kính, còn trong phòng học này, tất cả đồng phục đều đang hướng thẳng ra cửa, đối diện với Trần Ca.
Hít một hơi thật sâu, Trần Ca đánh liều bước vào phòng. Hắn đứng trên bục giảng, nhìn những hàng đồng phục sẫm màu trên ghế bên dưới, cảm giác hệt như đang có từng hàng người đứng sừng sững ở đó vậy.
"Tại sao chỉ có phòng học này mới có đồng phục? Lẽ nào chúng đại diện cho những tàn niệm còn vương vấn nơi đây?" Trần Ca cúi đầu đếm qua một lượt, trong phòng có tổng cộng hai mươi bốn bộ đồng phục.
"Nhiệm vụ thử luyện 'Chạy Trốn Nửa Đêm' hoàn thành, bối cảnh này trong nhà ma đã trở thành nơi cư ngụ mới của gia đình Ân Tiểu Tiểu. Nếu suy đoán theo hướng đó..." Sắc mặt Trần Ca hơi khó coi. Hai mươi bốn bộ đồng phục trong căn phòng cuối cùng này rất có thể đại diện cho hai mươi tư linh hồn đang quanh quẩn nơi đây, không chịu rời đi.
"Cũng chưa chắc, có lẽ do mình nghĩ nhiều rồi." Trần Ca bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại rồi tiếp tục đi về phía trước.
Nơi góc khuất ở cuối hành lang là nhà vệ sinh. Đi tiếp về phía trước thì xuất hiện ngã rẽ đầu tiên: đường bên trái dẫn tới khu văn phòng, đường bên phải dẫn tới ký túc xá nữ.
Trần Ca rẽ phải đi được vài bước, hành lang bắt đầu hẹp dần, các căn phòng hai bên nằm san sát nhau, phía cuối đường lại chia ra hai dãy hành lang còn hẹp hơn nữa.
"Mới là bối cảnh hai sao đầu tiên mà đã phức tạp thế này rồi. Nếu mở khóa thêm vài bối cảnh kinh dị nữa, khéo cái bãi đỗ xe ngầm này sẽ bị mình biến thành một mê cung run rẩy thật mất."
Hắn tiện tay đẩy một cánh cửa ra, cách bài trí bên trong chẳng khác nào hiện trường án mạng.
Điều đáng nói là, ở phòng ký túc xá áp chót, Trần Ca phát hiện mấy chiếc ghế được xếp chụm lại với nhau. Trên ghế đặt vài tờ giấy cùng một cây bút bi đã hỏng nặng.
"Đây chính là đạo cụ ẩn nhận được khi mở khóa trường trung học Mộ Dương sao?" Trần Ca nâng cây bút bi tàn tạ đến thảm thương, vừa cầm lên đã nứt vỡ ra trong lòng bàn tay: "Đạo cụ ẩn chắc chắn phải có tác dụng đặc biệt riêng. Tờ thông báo tìm người của Vương Kỳ đã giúp mình kết bạn với gia đình Ân Tiểu Tiểu, nhờ họ quản lý bối cảnh 'Chạy Trốn Nửa Đêm'. Chẳng lẽ cây bút bi này chính là chìa khóa để giải quyết đám học sinh trong căn phòng học cuối cùng kia?"Trần Ca nghĩ mãi không ra. Ngẫm nghĩ một hồi, hắn cầm cây bút bước ra khỏi bối cảnh trường trung học Mộ Dương, lấy băng dính trong suốt dán cây bút bi lại cho cẩn thận.
Muốn giải quyết đám học sinh trong phòng học kia thì hỏi Bút Tiên là cách đơn giản nhất. Tiếc là mặc cho Trần Ca gọi thế nào, Bút Tiên cũng chẳng thèm phản hồi.
"Có cần đến mức đấy không? Tôi cũng là nạn nhân mà?"
Trần Ca đem cây bút bi đã dán băng dính đặt lại vào ký túc xá nữ, sau đó đi lượn thêm một vòng rồi mới quay về tầng một.
"Hai mươi tư bộ đồng phục trong phòng học cuối cùng tuy dọa người thật, nhưng hiệu ứng thị giác vẫn chưa đủ mạnh. Đợi khi nào rảnh, mình sẽ sửa lại mấy con ma nơ canh trong Đêm cương thi sống lại một chút, mặc đồng phục cho chúng rồi ném vào phòng học, như vậy chắc chắn sẽ đáng sợ hơn." Trần Ca đậy tấm ván gỗ lại, đang định về phòng ngủ thì điện thoại lại reo lên.
Hắn cúi đầu nhìn, không ngờ lại là đội trưởng Lý gọi tới.
"Chú Tam Bảo ạ? Chú tìm cháu có việc gì thế?" Lần này Trần Ca về cùng cảnh sát trực ban, lúc đó đội trưởng Lý vẫn còn ở trường trung học Mộ Dương, dường như đang bàn bạc chuyện gì đó với người bên Đội Cảnh sát Hình sự thành phố.
"Nếu bây giờ cháu không bận lắm thì có thể đến phân cục thành phố một chuyến được không? Hung thủ trong vụ án giấu xác dưới giếng muốn gặp cháu."
"Gặp cháu á?" Trần Ca cảm thấy khó hiểu, nhưng nể mặt đội trưởng Lý, hắn vẫn đồng ý: "Vâng, cháu qua ngay đây."
Bắt taxi đến phân cục thành phố, một viên cảnh sát quen mặt dẫn Trần Ca vào phòng thẩm vấn.
Cô của Phạm Úc đang ngồi trên ghế ở một góc phòng, hai tay bị còng.
"Thi thể vẫn đang được giám định. Cảm xúc của phạm nhân lúc này rất không ổn định, không chịu khai báo bất cứ điều gì, chỉ khăng khăng đòi gặp cậu, thế nên tôi mới nhờ đội trưởng Lý gọi điện cho cậu." Một viên cảnh sát trung niên trong phòng thẩm vấn đứng dậy, bắt tay Trần Ca: "Làm phiền cậu rồi."
"Không có gì đâu ạ." Trần Ca bước đến trước mặt cô của Phạm Úc. Chỉ qua một đêm, ả dường như tiều tụy đi rất nhiều, đầu cúi gằm, mái tóc rũ xuống che kín cả khuôn mặt.
Nhận ra có người đến gần, ánh mắt trống rỗng của cô của Phạm Úc mới dần có tiêu cự. Ả nhìn Trần Ca, ánh mắt vô cùng phức tạp.
"Cô tìm tôi à?" Trần Ca còn chưa kịp đến gần đã bị cảnh sát có mặt ở đó cản lại, yêu cầu hắn giữ khoảng cách an toàn.
Cô của Phạm Úc khẽ gật đầu. Ả ngập ngừng hồi lâu mới thốt ra một câu khiến Trần Ca hoàn toàn bất ngờ: "Bức tranh tôi đưa cho cậu ở nhà vệ sinh tầng ba, cậu còn mang theo bên người không?"
Ả mà không nhắc thì Trần Ca cũng sắp quên béng mất chuyện này. Hắn lấy bức tranh cất kỹ trong người ra, đặt xuống trước mặt cô của Phạm Úc.
Nhìn bức tranh quái dị của Phạm Úc, cô của Phạm Úc chẳng những không thấy sợ hãi mà còn cảm thấy vô cùng thân thuộc. Sau khi chồng con gặp tai nạn qua đời, chính Phạm Úc đã dùng những bức tranh như thế này để kéo ả ra khỏi bờ vực sụp đổ và tuyệt vọng.
Im lặng rất lâu, rốt cuộc cô của Phạm Úc cũng lên tiếng: "Tôi nuôi nấng Phạm Úc suốt ba năm, nhưng người đầu tiên xuất hiện trong tranh của nó lại là cậu, như thế có công bằng không?"
"Mọi chuyện không như cô nghĩ đâu, có lẽ Phạm Úc coi tôi là đồng loại." Trần Ca chỉ tay vào mắt mình: "Chúng tôi có thể nhìn thấy những thứ giống nhau."
"Vậy sao?" Cô của Phạm Úc lại gục đầu xuống, trong phòng thẩm vấn im ắng lạ thường.
"Cô gọi tôi đến đây chỉ để hỏi chuyện này thôi à?" Trần Ca gấp bức tranh lại rồi cất đi.
Hơn mười phút trôi qua, cô của Phạm Úc mới ổn định lại được cảm xúc. Ả dường như đã đưa ra một quyết định nào đó, khẽ nói: "Tôi là người thân duy nhất của Phạm Úc, giờ tôi cũng sắp phải rời xa nó rồi. Thằng bé đó tính tình cổ quái, chẳng có lấy một người bạn. Tôi không dám mong sau này cậu có thể chăm sóc nó, chỉ xin cậu lúc nào rảnh rỗi thì ghé qua thăm nó một chút, trò chuyện với nó, đừng để nó bị những đứa trẻ khác bắt nạt."
