Sau đó, bàn tay phải trắng như tuyết, thon dài của nàng giơ lên, trực tiếp dùng tay không nắm lấy thanh Kim Qua mà Phương Huyền Ngưỡng vừa ném tới.
“Bốp” một tiếng!
Lạc Nghi Huyên năm ngón tay phải khẽ dùng sức, liền bẻ gãy thanh kim qua này, có chút khinh thường ném trả xuống đất trước mặt Phương Huyền Ngưỡng.
“Ngươi là ai!”

