Lúc này, Đan Hoằng Nghị đã nhận xong phần thưởng của mình, được Trần Chấn Vũ tiễn ra, y chỉ biết cười khổ lắc đầu.
Đan Hoằng Nghị cũng chỉ đành thở dài một tiếng, lúc xoay người rời đi thì trông thấy Trần Mạc Bạch, y bèn giữ vẻ mặt vô cảm mà đi về hướng ngược lại.
Trần Chấn Vũ coi như không thấy gì.
Trần Mạc Bạch lại có điều suy tư.

