“Chuyện này phải để ngươi tự mình khám phá.”
Văn Nhân Tuyết Vi khẽ mỉm cười, tay phải năm ngón hư nắm, từng dòng nước từ mặt hồ dâng lên, trong lòng bàn tay nàng ngưng tụ thành một thanh thủy nhận hình trăng khuyết.
Trong tiếng nước ào ào.
Thủy đao lao nhanh, tựa như sóng nước cuồn cuộn, chỉ trong chớp mắt đã chém tới trước mắt Trần Mạc Bạch.

