Trần Mạc Bạch trông thấy đôi tay trắng bệch không chút huyết sắc tựa băng tuyết, máu trong huyết quản dường như đã mất đi hơi ấm, hóa thành màu xanh nhạt.
“Tuyết Đình chính là ví dụ, nếu nàng không tìm cách quanh năm hấp thu hỏa linh khí ôn hòa, vậy thì theo sự tiến bộ của tu vi, thân thể của chính nàng cũng sẽ dần dần trở nên lạnh lẽo, mất đi tri giác. Đây cũng là giao dịch mà thiếp thân muốn bàn với Trần trưởng lão.”
Trần Mạc Bạch nghe đến đây, dời ánh mắt từ đôi tay trắng bệch của Tuyết Đình sang Lam Linh Bình, trong lòng mơ hồ hiểu ra vì sao nàng lại tìm đến mình.
“Lam trưởng lão có yêu cầu gì, xin cứ nói đừng ngại!”

