Logo
Chương 150: Hỏa sát (1)

Vạch đám quỷ đằng la đầy gai kịch độc đang rủ xuống như rèm che, một khe nứt tối tăm, sâu thẳm hiện ra trước mắt.

"Tề sư huynh, đi qua khe nứt này là đến được sào huyệt kia rồi." Chung Linh cười nói.

Tề Tri Huyền gật đầu, nhìn về phía khe nứt. Nơi này quả thực vô cùng kín đáo, rất khó phát hiện.

Hai chị em song sinh đi trước dẫn đường, tiến vào khe nứt, Tề Tri Huyền cũng bám sát theo sau.

Dưới chân là lớp rêu xanh trơn trượt, càng tiến về phía trước, hơi ẩm càng thêm nặng nề.

Tề Tri Huyền dám chắc phía trước nhất định là nơi tụ thủy, nếu không thì không thể nào có lượng hơi nước dày đặc đến thế.

"Đến rồi!"

Chung Linh bỗng reo lên vui vẻ, lao thẳng vào một vầng sáng phía trước.

Chung Âm cũng quen cửa quen nẻo, chạy bước nhỏ theo ra ngoài.

Thấy vậy.

Tề Tri Huyền không hề vội vã. Hắn chậm bước lại, cẩn thận quan sát bên ngoài khe nứt.

Một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt phả thẳng vào mặt.

Đó là cái nóng oi bức đặc trưng nơi rừng rậm, cuốn theo thứ mùi vẩn đục bốc lên từ lớp mùn mục, xộc thẳng vào mũi họng.

Ngoài ra, trong không khí còn phảng phất một mùi vị khó tả, ngai ngái như kim loại rỉ sét lại pha lẫn chút tanh ngọt, thơm ngát kỳ lạ.

Tề Tri Huyền bước ra ngoài, phóng mắt nhìn quanh. Phía trước thình lình hiện ra một không gian bí ẩn nằm sâu trong lòng một hang động khổng lồ.

Vòm động cực cao, treo ngược vô số nhũ đá lấp lánh lân quang yếu ớt, tựa như răng nanh của cự thú đang say giấc. Ánh sáng xanh lục lạnh lẽo chiếu rọi sào huyệt này, khiến nơi đây trông chẳng khác nào ma vực, vừa âm u vừa đáng sợ.

Trong tầm mắt mọc đầy những thảm thực vật nhiệt đới, cây cối cao lớn, cành lá to rộng rậm rạp.

Tách!

Tách!

Tiếng giọt nước từ trên cao rơi xuống, gõ vào đá tảng, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch như tờ.

Ba người luồn lách qua cánh rừng, bốn bề yên tĩnh đến đáng sợ.

Đi được một lát, phía xa thấp thoáng có một vầng sáng đang lay động.

Nhìn từ xa.

Xuất hiện trong tầm mắt rõ ràng là một hồ nước lấp lánh gợn sóng, nước hồ tự phát sáng vô cùng kỳ lạ.

Tề Tri Huyền bất giác bước nhanh hơn, chăm chú nhìn kỹ.

Chỉ thấy nước hồ kia không trong vắt cũng chẳng vẩn đục như bình thường, mà đặc quánh, tối tăm, mang màu sắc gần như xanh lục đậm, tựa như quặng phỉ thúy hóa lỏng đã lắng đọng hàng vạn năm.

Mặt nước vô cùng phẳng lặng, không gợn chút sóng, nhẵn nhụi như gương. Nước hồ phản chiếu những đốm lân quang u uẩn trên đỉnh đầu, trông thật quỷ dị và sâu thẳm.

Điều càng khiến người ta kinh ngạc hơn là, trên mặt hồ xanh lục đậm tĩnh mịch ấy lại trôi nổi mấy chục chiếc lá sen cùng vài đóa hoa sen đang e ấp chớm nở.

Những đóa sen này tuyệt đối không phải phàm vật.

Cánh hoa không mang màu trắng hồng dịu nhẹ, mà là một màu đen tuyền gần như trong suốt, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo của ngọc bích. Rìa cánh hoa lưu chuyển những đường vân bạc trắng ẩn hiện tựa như cực quang.

Gốc rễ của chúng chìm khuất dưới làn nước xanh lục đậm, sâu không lường được.

Mùi hương tanh ngọt kỳ lạ trong không khí kia chính là bắt nguồn từ những đóa sen quỷ dị này. Từng luồng hương chui vào khoang mũi, vậy mà lại mang theo một cảm giác mát lạnh, khiến đầu óc tỉnh táo lạ thường, tạo nên sự tương phản mãnh liệt với sự tĩnh mịch của môi trường xung quanh.

Trong đó có một đóa sen đã nở rộ, kết thành đài sen. Mười hai hạt sen hiện ra rõ mồn một, năm hạt trong số đó căng phồng, tỏa ra vầng sáng vàng nhạt dịu nhẹ, chiếu rọi những cánh hoa xung quanh trở nên trong suốt lung linh, đẹp đẽ vô ngần.

"Hắc sát liên..."

Tề Tri Huyền mừng rỡ trong lòng. Kỳ trân dị bảo của đất trời từng được ghi chép trong dược điển không ngờ lại xuất hiện ở nơi này, thật khiến người ta hận không thể lập tức hái ngay mang đi.Có điều, nơi này quá đỗi tĩnh mịch, tĩnh mịch đến mức bất thường, tĩnh mịch tới mức chỉ có thể nghe thấy tiếng máu tuôn chảy và nhịp tim đập thình thịch như trống trận của chính mình.

Làn nước hồ màu xanh lục đậm kia dường như có thể nuốt chửng mọi âm thanh.

Đúng lúc này, ánh mắt Tề Tri Huyền chợt lóe lên, khóe mắt hắn vừa vặn bắt được một tia động tĩnh ở rìa hồ nước, ngay sát vùng khuất bóng nơi vách động.

Hay nói đúng hơn, chính vùng bóng tối kia đã bất thần sống dậy mà không hề có chút điềm báo nào.

Giống như một đốm lửa đột nhiên tự bùng cháy.

Thoạt nhìn, đó là một "tảng đá" khổng lồ vượt ngoài sức tưởng tượng, phủ đầy tảo nước xanh thẫm và rêu xanh bám dính.

Đến khi nó chậm rãi ngẩng lên, Tề Tri Huyền mới nhìn rõ đó hoàn toàn không phải là đá, mà là một cái đầu được bao phủ bởi lớp cốt giáp dày cộp, gồ ghề!

Lớp cốt giáp kia mang màu sắc tựa như đồng xanh ngâm dưới đáy nước ngàn năm, phủ đầy rỉ đồng màu xanh lục đậm và cặn nước màu nâu sẫm, các góc cạnh sắc nhọn lởm chởm.

Cái đầu cử động, từ từ ngẩng lên.

Bỗng nhiên, một đôi con ngươi dọc màu đỏ sậm to bằng nắm tay, tựa như lò lửa đang bùng cháy đột ngột mở trừng ra, sâu trong đáy mắt nhảy nhót những tia sáng lạnh lẽo, bạo ngược và vô tình của dã thú.

Xung quanh đôi con ngươi dọc ấy là những lớp mí mắt xếp chồng lên nhau, thô ráp và nhăn nheo như vỏ cây già.

"Biến dị xích luyện xà, chính là nó..."

Chung Linh và Chung Âm không rét mà run. Đây không phải lần đầu tiên hai nàng nhìn thấy con quái vật này, nhưng vẫn chẳng thể đè nén được nỗi sợ hãi, bất giác nổi da gà khắp toàn thân.

Rào!

Lúc này, biến dị xích luyện xà vươn mình đứng lên từ vùng nước nông, cuốn theo một cột sóng cao vút, khuấy đục cả hồ nước.

Nó cũng mọc ra bốn chiếc chân ngắn nhưng lại vô cùng to khỏe. Thân dài hơn ba mươi mét, vóc dáng tựa như một pháo đài di động cỡ nhỏ. Toàn thân nó được bao phủ bởi một lớp vảy rắn dày cộp, hình thù kỳ dị, rìa vảy sắc bén như lưỡi đao, xếp chồng lên nhau tựa như lớp giáp của cự thú viễn cổ.

Sóng nước dập dềnh, làn nước hồ màu xanh lục đậm không còn giữ được vẻ tĩnh lặng nữa.

Biến dị xích luyện xà đã phát hiện ra ba người Tề Tri Huyền. Nó quay người bò lên bờ, mỗi một bước chân hạ xuống đều khiến mặt đất khẽ rung chuyển, để lại những dấu chân lún sâu đầy chất nhầy trên nền đá ẩm ướt.

Không gầm rú, cũng chẳng hề thị uy.

Chỉ có bản năng bảo vệ lãnh thổ và khát vọng hủy diệt thuần túy bắt nguồn từ thuở thái cổ, tựa như tảng băng hữu hình, trong nháy mắt đã đóng băng toàn bộ bầu không khí nơi đây.