Tượng thần Chu Tước trên cầu nhuốm đầy vết máu loang lổ. Nó tựa như một vị thần linh đang chờ đợi tế phẩm, lạnh lùng nhìn xuống mọi chuyện đang diễn ra, tĩnh lặng thưởng thức một bữa tiệc thị giác thịnh soạn.
Tất cả mọi người bất giác nín thở, mắt không chớp nhìn Tào Tố Chí đại khai sát giới. Hắn mang thế dũng không thể cản, tựa như chỉ một người cũng đủ tỏa ra uy thế vô địch quét ngang thiên quân vạn mã.
Cùng là Tam Hưởng cảnh, nhưng khi đặt Tào Tố Chí lên bàn cân với bảy tên hung phạm, sức chiến đấu mà hắn thể hiện lại mang tính nghiền ép hoàn toàn, chẳng kẻ nào đỡ nổi một chiêu.
Chẳng mấy chốc, sáu tên hung phạm đã bỏ mạng thê thảm, còn Tào Tố Chí thì chỉ hơi lấm bẩn vạt áo.
Tên hung phạm cuối cùng chính là gã chột mắt kia. Kẻ này không chỉ tâm tư xảo quyệt mà thân pháp khinh công cũng cực kỳ xuất sắc, nhờ vậy mới có thể chống đỡ đến tận lúc này.
Thế nhưng, chứng kiến kết cục của sáu kẻ kia, gã chột đã sớm kinh hồn bạt vía, chẳng còn lấy nửa điểm chiến ý.
Giờ phút này, gã chỉ muốn bỏ chạy.
Chạy trốn khỏi mặt cầu đang bị máu tươi nhuộm đỏ này!
Đột nhiên, gã chột dường như tìm được đường sống, lưng tựa vào lan can, lộn người nhảy thẳng xuống dòng sông nội thành.
"Ngu xuẩn!"
Ánh mắt Tào Tố Chí vẫn lạnh lẽo không chút gợn sóng. Võ giả Tam Hưởng cảnh cương nhu hòa hợp, tuyệt đối không vì chút nước sông cản trở mà đánh mất ưu thế.
Ngay sau đó, Tào Tố Chí tung người lao xuống mặt sông, đâm thẳng một kiếm vào dòng nước.
Từng vòng gợn sóng lan tỏa!
Ào!
Gã chột ngoi lên khỏi mặt nước, hộc ra một ngụm máu lớn. Trên người gã đã xuất hiện thêm một lỗ máu xuyên từ lưng ra trước ngực, đâm thủng cả trái tim.
Gã đâu có khả năng tái sinh da thịt, tim bị mũi kiếm đâm xuyên, chắc chắn phải chết.
Còn Tào Tố Chí chỉ điểm nhẹ mũi chân, thân hình như chuồn chuồn lướt nước nảy lên, nhẹ nhàng đáp xuống mặt cầu.
Bụi bặm lắng xuống, cục diện ngã ngũ!
Tào Tố Chí lấy một địch bảy, giành thắng lợi tuyệt đối!
Khoảnh khắc tiếp theo, cả hiện trường bùng nổ tiếng reo hò kinh thiên động địa. Ai nấy đều bị Tào Tố Chí hoàn toàn thu phục, trong lòng dâng lên niềm khâm phục và sùng bái tột độ!
Ngô Lan Chu lại xuất hiện trên cầu, đi đến bên cạnh Tào Tố Chí, dõng dạc tuyên bố: "Chúc mừng Tào công tử vượt ải đầu tiên. Ba ngày tiếp theo, ngài ấy sẽ trở thành người trấn giữ Chu Tước kiều. Các lộ anh hùng hào kiệt, phàm là người từ Tam Hưởng cảnh trở xuống, đều có thể lên cầu khiêu chiến!"
"Ha ha ha!"
Đám đông vang lên một trận cười ồ.
Nói thừa!
Sau khi chứng kiến thực lực của Tào Tố Chí, ai còn dám lên mặt thách thức hắn nữa chứ?
Càng không cần bàn tới thân phận bối cảnh của hắn, Đông Nhạc kiếm các cây to rễ sâu, thử hỏi kẻ nào to gan dám phá hỏng chuyện tốt của Tào Tố Chí?
Đoàng đoàng! Lách tách!
Có người bắt đầu đốt pháo, tiếng nổ vang dội khắp hai bờ sông nội thành.
Lại có một nhóm người nhanh chóng rời khỏi hiện trường, khua chiêng gõ trống, hô hào dọc các con phố để truyền bá tráng cử của Tào Tố Chí, mượn cơ hội khuếch trương danh tiếng cho hắn.
Cùng lúc đó, ở phía cuối cầu, đại diện của các thế gia hào môn cũng lần lượt hiện thân. Ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, dâng lên hạ lễ chúc mừng Tào Tố Chí trở thành Chu Tước, đồng thời nhân cơ hội lôi kéo quan hệ.
Khắp nơi tràn ngập một bầu không khí hân hoan náo nhiệt.
Nam Cung Ngọc Nhuận đứng sát bên cạnh Tề Tri Huyền, khóe môi điểm một nụ cười, dịu dàng hỏi: "Tề Tri Huyền, ngươi thấy vị Tào công tử này thế nào?"
Tề Tri Huyền nhìn quanh bốn phía, thu hết thảy mọi chuyện vào tầm mắt, bật cười nói: "Có người đã cất công sắp xếp tỉ mỉ để tạo thế cho Tào Tố Chí. Từ lúc hắn xuất hiện đến nay, mọi chuyện xảy ra đều mang đậm dấu vết 'tiếp thị'."
"Tiếp thị?"
Nam Cung Ngọc Nhuận khẽ nhíu đôi mày thanh tú. Nàng vừa định hỏi cho rõ thì đã thấy Tề Tri Huyền sải bước tiến lên, đặt chân lên Chu Tước kiều, sau đó ngồi xổm xuống trước một cái xác.Hắn vươn tay, đầu ngón tay quệt lấy chút máu loang, đưa lên mũi ngửi nhẹ, rồi lại dùng đầu lưỡi nếm thử.
"Huynh đài, ngươi đang làm gì thế?"
Vài tên thanh niên mặc trang phục Đông Nhạc kiếm các bước tới, vây quanh Tề Tri Huyền, nhìn chằm chằm vào hắn.
Tề Tri Huyền mặt không đổi sắc, thản nhiên đáp: "Không có gì, ta chỉ muốn hỏi Tào Tố Chí một câu."
Một tên thanh niên mắt một mí đánh giá Tề Tri Huyền, lạnh lùng quát: "Ngươi là cái thá gì? Tào sư huynh là người ngươi muốn gặp là gặp được sao? Mau cút!"
Dứt lời, gã vung nhanh tay phải chộp lấy bả vai Tề Tri Huyền, dùng sức giật mạnh ra sau, định ném bay hắn đi.
Thế nhưng!
Tề Tri Huyền vẫn sừng sững bất động!
Gã mắt một mí kinh hãi, tay phải vội dồn thêm lực, hung hăng giật mạnh.
Nhưng Tề Tri Huyền cứ như bị đóng đinh trên mặt đất, không hề suy chuyển.
Gã mắt một mí hoảng hồn biến sắc. Gã vốn là thần lực võ giả, cương nhu song toàn, vạn lần không ngờ lại chẳng thể lay chuyển đối phương mảy may.
"Cao thủ!"
Gã mắt một mí nín thở, ngẩng đầu nhìn mấy tên đồng bạn xung quanh. Bọn họ cũng không khỏi biến sắc, nhíu chặt mày.
Khoảnh khắc tiếp theo, bành!
Tề Tri Huyền tung một quyền, gã mắt một mí lập tức bay ngược ra sau, đụng trúng một tên đồng bạn. Cả hai cùng ngã nhào xuống cầu, rơi phịch xuống bờ sông.
"Muốn chết!"
Một gã đại hán râu quai nón vạm vỡ nổi giận lôi đình, lập tức tuốt kiếm khỏi vỏ, đâm thẳng tới.
Tề Tri Huyền nghiêng người né tránh, thuận thế súc địa áp sát gã, thúc mạnh cùi chỏ phải vào ngực đối phương.
"Phụt!"
Gã đại hán toàn thân chấn động kịch liệt, lồng ngực lõm sâu xuống, hộc ra một ngụm máu lớn, mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Hai tên thần lực võ giả vậy mà không chịu nổi một đòn.
Năm kẻ còn lại sợ đến sởn gai ốc, vội vàng đưa tay chạm vào chuôi kiếm bên hông, đồng thời tản ra để tạo không gian thi triển kiếm thuật.
Thế nhưng, tốc độ của Tề Tri Huyền còn nhanh hơn. Trước khi năm kẻ kia kịp tản ra, hắn đã thi triển Xích Hỏa huyễn ảnh thân pháp. Trong nháy mắt, năm đạo huyễn ảnh lóe lên, đồng thời lao về phía năm người.
Quyền xuất như long!
Bành bành bành...
Thái cực thần lực không gì sánh kịp!
Năm kẻ kia ở quá gần Tề Tri Huyền, còn chưa kịp rút kiếm khỏi vỏ đã hứng trọn một quyền của hắn.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Tổng cộng tám tên đệ tử Đông Nhạc kiếm các, thực lực vốn không hề yếu, năm kẻ là thần lực võ giả, ba kẻ đạt cảnh giới tái sinh nhục.
Chỉ tiếc.
Bọn chúng bị bầu không khí náo nhiệt làm cho buông lỏng cảnh giác, khinh địch đại ý, lại hấp tấp áp sát Tề Tri Huyền nên đã tự đánh mất tiên cơ.
Tề Tri Huyền là nhục ma vương, cơ thể luôn ở trạng thái kích phát, vận kình nhanh hơn, ra chiêu nhanh hơn, quyền uy cũng mạnh mẽ hơn.
Bị tấn công bất ngờ không kịp trở tay, tám tên tam hưởng cảnh này hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn.
Ba kẻ đạt cảnh giới tái sinh nhục kia tuy có khả năng tự chữa lành nhất định, nhưng quyền kình Tề Tri Huyền vừa đánh ra đã xuyên thấu cơ bắp, làm tổn thương đến xương cốt và nội tạng, khiến bọn chúng nhất thời không thể gượng dậy nổi.
"Đánh nhau rồi à?"
"Ai đánh với ai thế?"
Phía đầu cầu bên này, đám đông đang reo hò bỗng im bặt, chìm vào một mảnh tĩnh lặng.
Ai nấy đều nhìn Tề Tri Huyền với vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
"Kẻ này là ai vậy?"
"Các ngươi nhìn xem, hắn đánh gục người của Đông Nhạc kiếm các kìa!"
Giữa những tiếng xì xầm bàn tán, một lão giả tóc xám mặc cẩm bào rẽ đám đông bước ra. Lão đi tới trước mặt Tề Tri Huyền, nhìn sâu vào hắn một cái rồi ho khan nói: "Tiểu huynh đệ, ngươi là ai? Tại sao lại muốn gây khó dễ cho Đông Nhạc kiếm các chúng ta?"Tề Tri Huyền cảm nhận được khí tức tỏa ra từ lão giả tóc xám vô cùng cường hãn, tu vi chắc chắn phải trên tứ hưởng cảnh.
Nếu đoán không lầm, lão giả tóc xám này chính là người hộ đạo của Tào Tố Chí, rất có thể còn là một trong những chiến lực cao cấp của Đông Nhạc kiếm các.
"Tiền bối hiểu lầm rồi, ta và Đông Nhạc kiếm các không thù không oán."
Tề Tri Huyền ung dung thi lễ, thản nhiên nói: "Tại hạ Tề Tri Huyền, đệ tử Hỏa Hành tông."
Đồng tử lão giả tóc xám chợt co rụt, trợn tròn mắt nói: "Hóa ra là ngươi, hèn chi..."
Lão nhìn lướt qua tám tên đệ tử đang nằm la liệt dưới đất, khóe miệng khẽ giật tạo thành một nụ cười khổ, đè thấp giọng nói: "Đông Nhạc kiếm các ta và Hỏa Hành tông xưa nay vốn giao hảo, hôm nay lại là ngày vui của Tào Tố Chí, mong Tề đặc cấp nể chút mặt mũi, đừng sinh thêm rắc rối."
Tề Tri Huyền lắc đầu: "Thật có lỗi, ta đã nhận ủy thác của người khác, thứ cho khó lòng tòng mệnh."
"Ngươi!"
Lão giả tóc xám thở dài thườn thượt, khóe mắt liếc về một hướng nào đó, lộ vẻ bất lực.
Tề Tri Huyền chắp tay, xoay người bước lên Chu Tước kiều, chậm rãi tiến về phía trước.
Cùng lúc đó!
Ở đầu cầu bên kia, đám người Tào Tố Chí vẫn đang đắm chìm trong bầu không khí náo nhiệt, tiếng pháo nổ đì đùng đã át hẳn tiếng đánh nhau ở bờ bên này.
Mãi cho đến khi có kẻ kinh hô: "Trên cầu có người!"
Tào Tố Chí hơi sửng sốt, nhanh chóng quay đầu nhìn lại.
Ngô Lan Chu cũng ngẩn người, ngoảnh đầu lại liền thấy một bóng người đã đi tới giữa cầu, hai tay chắp sau lưng, vẻ mặt dửng dưng.
Một lát sau, đại diện của Tạ gia bỗng bật cười ha hả, đầy ẩn ý nói: "Thế này thì thú vị rồi đây."
Những người xung quanh không nhịn được bèn hỏi: "Kẻ kia là ai vậy?"
Nào ngờ, đại diện Tạ gia chỉ cười mỉm, không nói một lời.
Thấy tình hình như vậy, Ngô Lan Chu vội rảo bước chạy lên cầu, chắp tay hướng về phía Tề Tri Huyền, hét lớn: "Kẻ đến là ai, có ý đồ gì?"
Tiếng quát này tựa như sấm sét giữa trời quang, cắt ngang mọi hoạt động ăn mừng.
Toàn trường lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt tò mò về phía trước, chăm chú quan sát.
Nói thật, ai nấy đều đinh ninh rằng sẽ chẳng có kẻ nào dám đến khiêu chiến Tào Tố Chí, ba ngày tiếp theo, Tào Tố Chí chỉ cần ra mặt làm cho có lệ là xong.
Đây vốn dĩ đã là một quy củ bất thành văn từ lâu.
Những người vượt ải trước đây chưa từng bị khiêu chiến lần thứ hai.
Cho nên, chỉ cần vượt qua ải thứ nhất là đã có thể trực tiếp mở tiệc ăn mừng.
Vạn lần không ngờ tới...
Tề Tri Huyền, người đang thu hút mọi ánh nhìn của toàn trường, thong dong đáp: "Tại hạ chỉ là một kẻ qua đường, vừa rồi thấy Tào công tử đại hiển thân thủ, nhất thời ngứa nghề nên muốn thỉnh giáo vài chiêu."
Quả nhiên là tới khiêu chiến!
Đám đông lập tức xôn xao, ai nấy đều vô cùng phấn khích.
"Tuyệt quá, lại có kịch hay để xem rồi!"
"Chứ sao nữa, kẻ dám đứng ra khiêu chiến Tào Tố Chí vào lúc này, chắc chắn phải có bản lĩnh."
"Ta dám cá, người này tuyệt đối không đơn giản, có khi cũng là một vị thiên chi kiêu tử nào đó."
......
Ngô Lan Chu hít sâu một hơi, quay đầu nhìn lại phía sau.
Đúng lúc này, Tào Tố Chí cũng sải bước đi tới. Hắn khẽ híp mắt đánh giá Tề Tri Huyền, giọng điệu lạnh lùng vang lên: "Bằng hữu, đến cả danh tính ngươi cũng không dám xưng ra sao? Kiếm của ta không chém kẻ vô danh."
Tề Tri Huyền mỉm cười, không đáp mà hỏi ngược lại: "Ngươi có biết bảy tên hung phạm vừa bại dưới tay ngươi, tất cả đều đã bị hạ dược rồi không?"
Sắc mặt Tào Tố Chí đại biến, giận dữ quát: "Ngươi có ý gì? Tào mỗ quang minh lỗi lạc, thắng đường đường chính chính, há có thể để ngươi buông lời bôi nhọ? Hơn nữa, với thực lực của ta, cần gì phải dùng đến loại thủ đoạn hạ lưu bỉ ổi đó?"Tề Tri Huyền cười nhạt nói: "Loại chuyện hạ lưu này, hẳn là không cần ngươi phải đích thân ra tay, nhưng ngươi chắc chắn biết rõ nội tình, thậm chí, chính ngươi mới là kẻ đứng sau bày mưu tính kế. Lấy một địch bảy, hoành không xuất thế, danh chấn thiên hạ..."
Tào Tố Chí siết chặt trường kiếm, gân xanh nổi hằn trên trán, quát lớn: "Ngươi đang nói hàm hồ cái gì vậy? Khiêu chiến thì cứ khiêu chiến, cớ sao lại bôi nhọ danh dự của ta?"
Tề Tri Huyền thở dài nói: "Thành thực mà nói, với thực lực của ngươi, đúng là có thể đánh bại bảy tên hung phạm kia, nhưng tuyệt đối không thể thắng dễ dàng như vậy được. Ngươi muốn thắng một trận thật áp đảo, làm chấn động thế nhân..."
