Logo
Chương 207: Cúng bái thần linh

Bức tượng ngọc thạch này cao chừng hai mét, kích thước không hề nhỏ.

Nhưng bức tượng lại không trọn vẹn, chỉ có phần đầu rồng chứ không có thân mình. Bề mặt của nó tàn tạ loang lổ, hằn sâu dấu vết bào mòn của năm tháng.

Trên đầu rồng lồi lõm gồ ghề, sừng gãy mất một chiếc, mắt trái thủng một lỗ lớn, răng cũng gần như rụng sạch...

Đồng tử Tô Ảnh Hàn đột ngột co rút, đăm đăm nhìn vào chiếc đầu rồng ngọc thạch, hơi thở có chút dồn dập.

"Ngươi đang nhìn gì thế?"

Đột nhiên, một giọng nói bình thản bất thình lình cất lên.

Tô Ảnh Hàn giật mình kinh hãi, vội quay đầu nhìn lại.

Chẳng biết từ lúc nào, Tề Tri Huyền đã đứng ngay sau lưng, mang theo vẻ mặt đầy trêu tức nhìn hắn.

"À, ở đây có một bức tượng."

Tô Ảnh Hàn gượng cười, vội vã lùi lại phía sau, tỏ vẻ bản thân không hề có ý đồ nhòm ngó.

Tề Tri Huyền cẩn thận quan sát đầu rồng ngọc thạch nhưng không phát hiện ra manh mối gì.

Thế nhưng vừa rồi, ngay khoảnh khắc nhìn thấy thứ này, cảm xúc của Tô Ảnh Hàn rõ ràng đã có sự biến hóa.

Tề Tri Huyền chậm rãi bước tới, mỉm cười hỏi: "Bức tượng này có lai lịch gì sao?"

Ánh mắt Tô Ảnh Hàn có chút né tránh. Hắn im lặng một lát rồi thả lỏng nét mặt, đáp: "Đại hiệp còn nhớ trận đại địa chấn hồi đầu năm không? Tâm chấn dường như nằm ngay tại Thạch Kiều huyện. Nghe nói sau khi động đất qua đi, mặt đất nứt toác ra vô số khe hở. Có người dân đào được một chiếc đầu rồng từ dưới khe nứt dâng lên cho Huyện lệnh đại nhân. Ta đoán chiếc đầu rồng đó chính là thứ này."

Tề Tri Huyền thầm hiểu rõ trong lòng. Hắn giơ tay chạm vào đầu rồng ngọc thạch, tâm niệm khẽ động.

"Xem đầu rồng ngọc thạch là đạo cụ, tiến hành trang bị!"

【Vật phẩm đã trang bị: tượng Long Thần - tàn】

【Phẩm giai: nhân thần khí - tàn】

【Độ hoàn chỉnh: 10%】

【Hiệu quả trang bị:

Thứ nhất, ngươi có thể lựa chọn từ chối thừa nhận sự tồn tại của Long Thần. Khi đó, trang bị sẽ không mang lại bất kỳ hiệu ứng nào, đồng thời ngươi chỉ phải chịu sự ô nhiễm nhẹ từ vật phẩm. Nếu tránh xa vật phẩm, ngươi sẽ không bị ô nhiễm;

Thứ hai, ngươi có thể lựa chọn thừa nhận sự tồn tại của Long Thần, trong lòng sinh ra tín ngưỡng, sùng bái, ngày ngày cầu nguyện. Làm vậy sẽ khởi động 'nghi thức bái thần', thỉnh thần nhập thể, nhận được sức mạnh của Thần Long gia trì.】

【Tác dụng phụ của trang bị: Thể xác và tinh thần của ngươi có khả năng bị ô nhiễm bởi thứ sức mạnh không thể diễn tả, Điểm SAN sụt giảm. Nhục thân phát sinh biến dị khó lòng khôi phục, tinh thần rơi vào điên loạn, si mê sự hủy diệt, phá hoại, đồng thời tin tưởng vững chắc rằng tận thế sắp sửa giáng xuống.】

"Nhân thần khí?!"

Tề Tri Huyền khẽ nheo mắt lại, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.

Trước đó, hắn từng tận mắt chứng kiến Tiêu Dư Hương thi triển 'nghi thức bái thần' tại Hàn gia, biến một người đang sống sờ sờ thành quái vật.

Thế nhưng, hắn vẫn luôn cho rằng Tiêu Dư Hương chỉ đang sử dụng một loại bí pháp nào đó để khiến cơ thể người ta phát sinh biến dị mà thôi.

Ngàn vạn lần không ngờ tới...

Thế giới này, thật sự tồn tại thần linh!

"Ồ, ta có thể lựa chọn từ chối thừa nhận sự tồn tại của Long Thần..."

Tề Tri Huyền chớp chớp mắt.

Thế này là có ý gì?

Chẳng lẽ ta không thừa nhận Long Thần tồn tại, thì Long Thần cũng không làm gì được ta ư?

"Ừm, thú vị đấy." Tề Tri Huyền khẽ trầm ngâm, gỡ bỏ trang bị, rút tay khỏi bức tượng rồi thản nhiên bước đi.

Tô Ảnh Hàn dõi mắt nhìn theo, sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia thận trọng.

Nhưng Tề Tri Huyền đã chẳng còn bận tâm đến chiếc đầu rồng ngọc thạch nữa. Hắn kéo hai vị mỹ nhân Tạ Vân Tịch và Nam Cung Ngọc Nhuận lại, bắt đầu chia chác chiến lợi phẩm ngay tại chỗ.Chỉ vài phút ngắn ngủi trôi qua.

Đột nhiên, những chấn động kịch liệt từ một trận giao tranh truyền tới, phương hướng phát ra chính là công đường huyện nha.

"Tề sư huynh, chắc là Tư Mã Hồng Thiên đã đánh vào tới nơi rồi." Tạ Vân Tịch khẽ thốt lên.

Tề Tri Huyền gật đầu, cười nói: "Bảo vật trong mật khố đã chia xong, chúng ta gói ghém lại trước đã, rồi qua chỗ Tư Mã Hồng Thiên xem sao."

"Được!"

Động tác của ba người rất nhanh nhẹn, ai nấy tự gói ghém phần của mình.

Tề Tri Huyền bốc một nắm tiền vàng ném cho Tô Ảnh Hàn, cười nói: "Đây là tiền thù lao vất vả của ngươi, bọn ta đi trước."

Dứt lời, ba người nhanh chóng rời khỏi mật khố.

Tô Ảnh Hàn đi theo ra ngoài trước, sau khi xác nhận nhóm ba người Tề Tri Huyền đã đi xa, hắn mới quay trở lại, đi thẳng tới trước ngọc thạch long thủ.

"Phịch!"

Tô Ảnh Hàn quỳ sụp xuống trước ngọc thạch long thủ, hai tay chắp lại, khuôn mặt hiện lên vẻ thành kính, lẩm bẩm: "Long Thần, tín đồ trung thành tới đưa ngài đi đây, xin hãy ban cho ta sức mạnh."

Hắn liên tục cầu nguyện bảy lần!

Sau đó, hắn vươn hai tay ra, chạm vào ngọc thạch long thủ.

Ngay sau đó.

Hai bàn tay hắn nhanh chóng hóa đá, men theo cánh tay lan rộng với tốc độ cực nhanh.

Chẳng mấy chốc, hai cánh tay đã hoàn toàn hóa đá, trở nên thô to hơn rất nhiều. Màu sắc trắng muốt không tì vết, trên bề mặt còn gồ lên từng lớp vảy rồng.

Tô Ảnh Hàn hơi dùng sức, đã dễ dàng ôm bổng ngọc thạch long thủ lên, dường như không hề tốn chút sức lực nào.

"Ha ha ha!"

Khóe miệng Tô Ảnh Hàn nhếch rộng, lộ ra nụ cười có phần vặn vẹo. Nụ cười ấy vừa mang theo sự sảng khoái khi đạt được ước nguyện, vừa chất chứa sự điên cuồng của một tâm lý bị đè nén nhiều năm nay được phóng thích thỏa thích.

Hắn vốn chỉ là một thứ tử Tô gia bị người đời coi thường, ngay cả gia bộc cũng có thể tùy ý sỉ nhục.

Nào ai ngờ được, hôm nay hắn lại có cơ hội đổi đời, một khi gặp được phong vân liền hóa rồng!

Tô Ảnh Hàn ôm ngọc thạch long thủ rời khỏi mật khố, lén lút nhìn ra ngoài vài lần. Sau khi xác nhận không có ai, hắn mới bước nhanh về phía xe ngựa, đặt bức tượng vào trong xe, rồi đánh xe ra cửa.

Hắn không hề hay biết, ba người Tề Tri Huyền đã bước ra từ một góc khuất, xuất hiện ở phía sau, lặng lẽ nhìn hắn đánh xe đi về phía cổng lớn.

"Kìa, Tô Ảnh Hàn này chẳng phải là kẻ trói gà không chặt sao?"

Nam Cung Ngọc Nhuận đầy vẻ kinh ngạc, tặc lưỡi nói: "Chẳng lẽ hắn là một cao thủ ẩn giấu tu vi, mà chúng ta lại nhìn nhầm sao?"

Tạ Vân Tịch nhíu mày hỏi: "Tề sư huynh, làm sao huynh phát hiện ra Tô Ảnh Hàn này có vấn đề vậy?"

Tề Tri Huyền mỉm cười nói: "Thứ nhất, hắn không phải tín đồ Thạch Long giáo, nhưng lại hiểu rất rõ về giáo phái này, thậm chí còn biết cả vị trí mật khố. Thứ hai, nhiều vàng bạc châu báu như vậy mà hắn chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái, lại chỉ có hứng thú với một bức tượng, nhìn thế nào cũng thấy không bình thường."

Tạ Vân Tịch chợt vỡ lẽ, trầm ngâm nói: "Chúng ta có nên bám theo hắn xem thử không?"

Tề Tri Huyền suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: "Để ta bám theo. Hai vị sư muội, làm phiền hai muội đến cổng thành thông báo cho Chung lão và ba vị tổng kỳ đại nhân, bảo họ qua đây xử lý chuyện này."

Tạ Vân Tịch nhíu mày nói: "Có cần thiết phải vậy không? Cho dù Tô Ảnh Hàn này có vấn đề, hắn cũng không thể nào đánh lại ba người chúng ta chứ?"

Tề Tri Huyền cười nói: "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Tô Ảnh Hàn này, ta cảm thấy không hề đơn giản chút nào."

Nghe hắn nói vậy, Tạ Vân Tịch dĩ nhiên không tiện nói gì thêm, nhưng nàng thực sự cảm thấy không cần thiết phải nhọc công như thế.

"Bọn muội đi ngay đây, Tề sư huynh đi một mình phải cẩn thận đó." Nam Cung Ngọc Nhuận vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, kéo tay Tạ Vân Tịch rời đi.Thân hình Tề Tri Huyền khẽ động, lặng lẽ bám theo Tô Ảnh Hàn.

Sở dĩ hắn để mặc Tô Ảnh Hàn lấy được nhân thần khí, đương nhiên là muốn mượn tên này làm một phép thử.

Nếu Tô Ảnh Hàn hoàn thành nghi thức bái thần, thỉnh thần nhập thể, liệu Long Thần có thực sự giáng lâm hay không?

"Giá! Giá!"

Tô Ảnh Hàn vung roi quất mạnh vào mông ngựa, điên cuồng thúc giục, chỉ hận không thể lập tức rời xa huyện nha.

Xe ngựa không ngừng tăng tốc, lao đi vun vút, bánh xe lăn nhanh đến mức tưởng chừng như sắp tóe lửa.

Mỗi khi qua khúc cua, Tô Ảnh Hàn đều ngoái đầu lại nhìn để xác nhận xem có ai đang bám đuôi mình hay không.

Cứ như vậy, Tô Ảnh Hàn đánh xe một mạch về tới Tô phủ. Hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm, nụ cười trên mặt càng lúc càng thêm rạng rỡ.