Đêm dần về khuya.
Xung quanh cục trị an, người qua lại ngày một thưa thớt.
"Mã đội, thực ra lần này ta tới đây, là có chuyện muốn hỏi thúc."
Tìm được cơ hội, Trần Lạc bèn nhắc đến một mục đích khác trong lần gặp mặt Mã Khuê ngày hôm nay.
"Thúc đã từng nghe nói đến Quỷ Thị chưa?"
Lời vừa dứt.
Bước chân đang đều đặn của Mã Khuê chợt khựng lại trong khoảnh khắc.
Mí mắt hắn hơi sụp xuống, một tia dao động chợt lóe lên nơi đáy mắt.
Ngón tay hắn còn vô thức run lên, nhích sát về phía khẩu súng dắt bên hông thêm một phân.
Dường như hai chữ Quỷ Thị đã kích phát phản ứng bản năng của hắn.
Nhưng khi nhớ ra Trần Lạc chỉ là một cậu sinh viên đại học bình thường, hắn lập tức lấy lại bình tĩnh.
"Ngươi nghe được từ này ở đâu?"
Mã Khuê giả vờ kinh ngạc hỏi.
Tuy hắn điều chỉnh trạng thái rất nhanh, song vẫn không qua mắt được giác quan nhạy bén của Trần Lạc.
"Chuyện là thế này..."
Chuyện thực tập của Trần Lạc vốn có hồ sơ lưu lại ở Đại học Văn Lý Lan Hải, điều này chẳng có gì phải giấu giếm.
"......"
Nghe hắn kể xong, Mã Khuê cúi đầu trầm ngâm một lúc.
"Tiểu Trần, ta khuyên ngươi chớ nên điều tra chuyện này."
"Bên phía ông chủ chỗ làm của ngươi, khuyên được thì khuyên, thật sự không ổn thì xin nghỉ việc đi."
"Chuyện thực tập, nếu cần ta có thể giúp ngươi liên hệ chỗ khác."
Mã Khuê chậm rãi lắc đầu, không hề tiết lộ thêm thông tin nào về Quỷ Thị, chỉ một mực can ngăn...
Dứt lời.
Hắn ngoảnh đầu nhìn Trần Lạc.
Thấy trên mặt đối phương vẫn tràn đầy vẻ nghi hoặc và khó hiểu.
Mã Khuê hít sâu một hơi, đốm lửa nơi đầu điếu thuốc chậm rãi rực sáng.
"Tiểu Trần, ta biết ngươi sức vóc hơn người, gan cũng lớn."
Hắn nheo mắt lại, nhả ra một làn khói.
Hắn nhớ lại chuyện Trần Lạc đối mặt với băng nhóm trộm cắp cách đây không lâu.
Mặc dù có chịu chút thương tích, nhưng một mình hắn có thể chu toàn giữa ngần ấy kẻ phạm tội, thậm chí còn đả thương phần lớn bọn chúng.
Trong số những người bình thường, quả thực xứng danh là hạt giống tốt vạn người mới có một.
Thế nhưng vạn người có một... ở nơi đó, ai mà chẳng vậy chứ.
Mã Khuê nhớ đến bản thân năm xưa.
So sánh với cảnh ngộ hiện giờ, hắn không khỏi nhếch khóe môi, nở nụ cười tự giễu.
"Nhưng người ở trong Quỷ Thị... so với đám trộm cắp lén lút vặt vãnh kia, lại có sự khác biệt về bản chất."
"Đừng nói một cậu sinh viên đại học bình thường như ngươi, ngay cả những trị an quan như bọn ta, chỉ cần sơ suất một chút cũng phải bỏ mạng như chơi."
"Nghe thúc khuyên một câu, đừng dính dáng vào nữa."
Lời đã nói đến nước này.
Mã Khuê không tiết lộ thêm bất kỳ thông tin nào nữa.
Khi hai người tới trước cổng cục trị an, hắn ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân di đi di lại.
Cho tới khi tàn thuốc tắt hẳn, hắn mới nhặt lên vứt vào thùng rác bên cạnh.
"Giữ gìn văn minh, xây dựng nếp sống mới mà."
Mã Khuê cười xòa một tiếng, vỗ vai Trần Lạc.
"Ta còn chút việc phải quay lại cục, ngươi về bằng gì?"
"Ta đi xe buýt."
"Được, đi đường cẩn thận, rảnh rỗi lại trò chuyện."
Thấy đối phương không muốn tiết lộ thêm thông tin.
Trần Lạc cũng không gặng hỏi thêm, tránh gây phản tác dụng.
Hắn vẫy tay, cáo biệt Mã Khuê rồi chuẩn bị rời đi.
"Tiểu Trần."
Vừa xoay người đi chưa được vài bước.
Giọng nói lại từ sau lưng truyền tới.
Sắc mặt Mã Khuê vô cùng nghiêm nghị, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trần Lạc.“Nhớ kỹ lời ta dặn, ngàn vạn lần đừng dính dáng vào nữa.”
“Ta hiểu rồi, đa tạ Mã đội.”
Trần Lạc gật đầu thật mạnh, dáng vẻ như đã thực sự hiểu ra vấn đề.
Thấy vậy.
Mã Khuê mới yên tâm gật đầu.
Hắn cứ đứng lặng tại chỗ, đưa mắt dõi theo Trần Lạc rời đi rồi mới trở lại trong cục, tiếp tục xử lý nốt đống công văn giấy tờ còn dang dở.
Một giờ sau.
Mã Khuê bước ra khỏi cục trị an, đi về phía bãi đỗ xe.
Đến bên cạnh một chiếc xe hơi màu đen.
Hắn châm một điếu thuốc, thong thả đi quanh xe hai vòng, ánh mắt dò xét mặt đất xung quanh rồi mới yên tâm ngồi vào trong.
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi cục trị an, chậm rãi di chuyển trên đường phố.
Hắn lấy điện thoại ra, bấm gọi một số.
Màn hình hiển thị số máy lạ.
“A lô.”
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trầm thấp, mờ mịt không rõ.
“Bên phía Quỷ Thị gần đây lại có động tĩnh sao?”
Mã Khuê nhíu mày, giọng nói mang theo vài phần sốt sắng.
Lời vừa dứt.
Bên tai hắn liền vang lên một tiếng thở dài.
“Ngươi hiện tại đang ở trong hoàn cảnh nào, trong lòng không tự rõ sao?”
“Lần hành động năm ngoái, ngươi suýt chút nữa đã mất mạng.”
“Lần hành động ba tháng trước, người ta trực tiếp giáng chức ngươi từ cục thành phố xuống phân cục.”
“Ngươi vẫn chưa chịu dừng tay sao?”
Giọng nói ở đầu dây bên kia tràn ngập vẻ bất lực.
Mã Khuê không phản bác, chỉ lặng lẽ chờ đối phương nói xong mới rặn ra bốn chữ từ kẽ răng:
“Ta không cam lòng.”
Lời vừa thốt ra, lại là một tiếng thở dài.
“... Để ta điều tra thử xem. Đúng rồi, thắt lưng của ngươi dạo này thế nào rồi?”
“Cũng ổn, hai ngày nay không còn cứng ngắc như trước nữa.”
Nhắc tới vết thương ở thắt lưng.
Mã Khuê theo bản năng ngửa người ra sau, tựa sát vào chiếc gối đệm lưng.
Một năm rưỡi trước, trong lúc điều tra vụ án, hắn hứng chịu luồng xung kích từ một vụ nổ khiến cột sống thắt lưng bị tổn thương nghiêm trọng.
Trải qua một năm phục hồi, tuy miễn cưỡng duy trì được sinh hoạt thường ngày, nhưng nếu lao động thể lực trong thời gian dài, hoặc ngồi lâu đứng lâu, vùng thắt lưng sẽ lại nhức mỏi và nhói đau.
Ngược lại, dạo gần đây.
Tình trạng thắt lưng đã chuyển biến tốt hơn không ít.
Ít nhất cũng đã giúp hắn có thể đứng làm việc trong vài giờ đồng hồ, không đến mức làm một lát lại phải nằm nghỉ.
“Vậy thì tốt.”
“Ta biết có khuyên cũng không cản được ngươi, tóm lại hãy tự mình cẩn thận.”
Tút... tút...
Điện thoại truyền đến tiếng ngắt kết nối.
Chiếc xe chạy ra khỏi con phố, hòa vào dòng đường tấp nập.
Mã Khuê thở hắt ra một hơi dài, kéo sự chú ý trở lại dòng xe cộ trước mắt.
Cùng lúc đó.
Cách phía sau chiếc xe hơi không xa, bóng dáng Trần Lạc lặng lẽ biến mất nơi góc phố.
.......
“Quả nhiên là vậy.”
Trở lại trên đường.
Trần Lạc vừa đi vừa suy ngẫm, ánh mắt thoáng vẻ xuất thần.
Hôm nay là ngày thứ tư sau đợt sương mù dày đặc lần thứ hai.
Trần Lạc đã lần lượt quan sát những đối tượng mà hắn biết: từ người đầu tiên sở hữu nhiều từ điều, người mang phôi thai từ điều màu xanh lá, cho đến người sở hữu khuôn mẫu.
Lưu Sa xuất hiện phản ứng sinh lý buổi sáng.
Thương thế của Mã đội dần chuyển biến tốt.
Trần Tinh và Trần Nguyệt dạo gần đây đều biểu hiện tinh thần vô cùng phấn chấn.
Về phần Lý Hoài Sơn, thời gian này Trần Lạc thỉnh thoảng vẫn nhắn tin trò chuyện với ông.
Từ miệng ông mà biết được, vị võ thuật tông sư tàn tật này cảm thấy cơn đau dây thần kinh ở chân phải đã thuyên giảm đáng kể so với trước kia.
Những người này, sau đợt sương mù dày đặc lần thứ hai đều xuất hiện những biến hóa trên cơ thể tuy nhỏ nhưng đủ để nhận ra.
Từ đó, về cơ bản có thể xác định, mỗi một lần sương mù dày đặc xuất hiện, đều đại diện cho tiến trình linh khí phục tô được thúc đẩy thêm một bước.Chỉ là...
Ngay cả những kẻ vạn người mới có một, thậm chí mười vạn người mới chọn được một, rất có khả năng sở hữu thiên phú siêu phàm cực cao như bọn họ, mà cũng chỉ xuất hiện những biến đổi nhỏ nhặt đến mức này.
Điều này chứng tỏ linh khí phục tô có lẽ vẫn đang ở giai đoạn rất sơ khai.
Nhận ra điểm này.
Trần Lạc không hề cảm thấy thất vọng, ngược lại trong lòng còn thở phào nhẹ nhõm.
Linh khí phục tô diễn ra chậm một chút, đối với hắn mà nói không phải là chuyện xấu.
Trần Lạc chẳng hề muốn trước khi bản thân trở nên đủ mạnh mẽ, đủ sức nghiền ép mọi kẻ địch, thế giới này đã nhan nhản những kẻ siêu phàm.
Đợi đến khi thực lực của hắn tăng lên đến mức tột đỉnh, mạnh đến độ đủ sức biến toàn bộ những tồn tại siêu phàm khác thành dưỡng liệu nâng cao thực lực cho bản thân, lúc đó linh khí hẵng phục tô.
Đó mới là cục diện mà hắn mong muốn nhìn thấy nhất.
Nghĩ đến đây.
Trần Lạc nhìn về phía viên hoàn.
Mô bản 【Đô Thị Binh Vương】 đã thuận lợi tới tay.
Cộng thêm từ điều 【Cường Hóa Cơ Bắp】 thu được vào buổi chiều.
Sau khi hấp thu cả hai, thực lực của hắn sẽ lại thăng tiến thêm một bậc.
Về phần chuyện Quỷ Thị.
Nếu từ chỗ Mã Khuê tạm thời chưa thể tìm ra điểm đột phá.
Hắn cũng chỉ đành gác lại một bên, chờ đợi cơ hội tiếp theo.
