Rời khỏi căn cứ, Lão Khánh cầm lái.
Lục Hằng và thầy Bạch ngồi ở ghế sau, bàn luận vài vấn đề về thí nghiệm.
Phía trước và phía sau xe của họ đều có một chiếc ô tô hộ tống, bên trong là các tay súng chịu trách nhiệm bảo vệ.
Đây là đội hình tiêu chuẩn mỗi khi thầy Bạch ra ngoài.
Bởi vì số kẻ muốn ám sát ông không hề ít.
"Thầy Lục này."
Lúc này, sau khi bàn xong một vấn đề thí nghiệm, thầy Bạch quay sang hỏi Lục Hằng: "Tôi nghe người trong căn cứ bảo dạo này cậu hay ra khỏi phòng thí nghiệm, ra ngoài tập bắn súng, đi dạo linh tinh lắm hả."
Thầy Bạch rất quan tâm đến người bạn già này: "Thế này thì chẳng giống cậu - cái người suốt ngày ru rú trong phòng thí nghiệm chút nào.
Anh em mình làm bạn mười mấy năm rồi, nếu tin tôi thì cậu cứ kể nghe thử xem.
Dạo này cậu có tâm sự gì à? Hay là gặp vấn đề nan giải nào làm cậu phiền lòng?"
"Làm gì có tâm sự nào." Lục Hằng lắc đầu: "Chỉ là dạo này muốn ra ngoài đi dạo chút thôi, cả ngày cắm mặt trong phòng thí nghiệm mãi cũng không ổn."
"Cũng phải..." Thầy Bạch gật gù, rồi lại cười hỏi: "Sao? Ở một mình buồn chán, muốn lập gia đình, muốn lấy vợ rồi hả?"
"Tạm thời tôi chưa có ý định đó." Nghe ông nói vậy, Lục Hằng chợt nhận ra dường như mình đã quen với việc sống một mình: "Nhưng cũng không dám nói chắc.
Có lẽ khi nào muốn trải nghiệm một cuộc sống khác, tôi sẽ cân nhắc xem sao."
"Cậu còn cân nhắc cái gì nữa?" Thầy Bạch bật cười: "Cậu đã bốn mươi hai rồi đấy ông anh ạ, có muốn tính thì phải tính ngay từ bây giờ đi."
"Đúng đấy anh Lục." Lão Khánh lúc này cũng hùa theo: "Vài năm nữa, dù có muốn... thì hì hì... ông anh à, cẩn thận lúc đó lại lực bất tòng tâm đấy..."
Lão Khánh biết thầy Lục tính tình hiền hòa, thỉnh thoảng đùa giỡn một chút cũng chẳng sao.
"Cậu ăn nói với thầy Lục kiểu gì đấy hả?" Nghe Lão Khánh trêu chọc anh em tốt của mình, thầy Bạch vờ nổi giận: "Mau xin lỗi anh Lục của cậu đi!"
Thầy Bạch cố ý liếc nhìn xuống đũng quần Lục Hằng:
"Anh Lục của cậu ấy à, càng già càng sung, kim thương bất đảo đấy nhé~"
Thói giang hồ của thầy Bạch giờ càng lúc càng nặng, cũng ngày càng già mà chẳng đứng đắn.
"Hai cái người này thật là." Lục Hằng bật cười bất lực, vỗ vai thầy Bạch một cái, nhìn mái tóc đã điểm bạc hai bên thái dương của ông:
"Hai ông đều hơn năm mươi cả rồi, cộng lại cũng ngoài trăm tuổi.
Nghe thử xem, ban nãy hai ông vừa nói cái quái gì vậy."
"Haha..."
"Haha..."
Ba người nhìn nhau, cùng bật cười.
Nhưng ngay khi xe chạy ngang qua khu vực ngoại ô thị trấn phía trước.
Lục Hằng vốn chỉ vô thức quan sát xung quanh, nhưng đúng lúc này, hắn chợt thấy mấy gã bán hàng rong bày sạp hai bên đường đột ngột đứng phắt dậy, lôi từ dưới quầy hàng ra những khẩu súng trường tự động, chĩa thẳng về phía xe của nhóm hắn.
"Nguy hiểm!"
Lục Hằng chỉ kịp hô lên một tiếng, rồi lập tức đè nghiến thầy Bạch - người vẫn còn đang cười ngặt nghẽo - xuống dưới ghế.
"Mẹ kiếp!"
Lão Khánh vốn luôn tập trung nhìn đường nên phản ứng còn nhanh hơn, gã vừa cúi rạp đầu xuống vừa siết chặt vô lăng, đạp lút ga định phóng vụt qua.
Tằng tằng tằng...
Tiếng súng trường nã đạn liên tiếp vang rền khắp vùng ngoại ô thị trấn ngay sau đó.
Kèm theo tiếng kính vỡ vụn và tiếng đạn găm chan chát vào thân xe, nơi này giờ đây chỉ còn lại những tiếng la hét thất thanh, bóng người hoảng loạn tháo chạy khắp nơi cùng những lời chửi rủa đầy sợ hãi."Có mai phục..."
Lục Hằng nhanh chóng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, cũng biết khả năng cao đây chính là "kiếp số" của mình.
Khả năng cao là thầy Bạch và mọi người chỉ bị "vạ lây".
Bùm!
Lốp chiếc xe họ đang ngồi bị đạn bắn nổ tung, tay lái mất kiểm soát, chiếc xe lảo đảo chực tông thẳng vào một quầy hàng ven đường.
Gần như không cần suy nghĩ, Lục Hằng hơi nhấc chân lên, hai chân co lại như lò xo, dùng đế giày đạp chặt vào lưng ghế phía trước.
Một tay khác túm gọn lấy thầy Bạch còn chưa kịp phản ứng, kéo cổ áo trước ngực rồi đè chặt ông xuống ghế.
Rầm!
Cú va chạm dữ dội khiến thầy Bạch suýt văng lên hàng ghế trước. May mà có Lục Hằng giữ chặt nên mới giảm được phần lớn lực va đập.
Có điều, túi khí bung ra đập thẳng vào mặt làm Lão Khánh choáng váng, xe cũng tắt máy luôn.
Thấy cảnh này, Lục Hằng biết ý định ngồi xe bỏ chạy e là khó mà thực hiện được rồi.
"Tiêu rồi..."
Thầy Bạch lúc này mới hoàn hồn, ông nhìn thấy đám tay súng đằng xa đang luân phiên thay đạn bắn tới tấp.
Đội vệ sĩ của căn cứ đi theo bảo vệ, dù đang cố gắng bắn trả trong tình huống bất ngờ, nhưng e là chẳng trụ được bao lâu.
"Nói gở cái gì thế? Đã xong đâu mà xong."
Đối mặt với ranh giới sinh tử này, dĩ nhiên Lục Hằng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Hắn nắm lấy tay nắm cửa, chuẩn bị bước xuống xe.
"Lão Lục!" Thầy Bạch hoảng hốt túm chặt lấy áo Lục Hằng: "Nguy hiểm lắm! Đừng có ra!"
Trong mắt thầy Bạch và tất cả mọi người ở căn cứ, Lục Hằng chỉ là một "tên mọt sách bình thường".
Đối mặt với vòng vây dày đặc của đám tay súng thế này, nếu hấp tấp xông ra ngoài thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Nhưng đáp lại ánh mắt lo lắng và sợ hãi của thầy Bạch, Lục Hằng chỉ tay về phía Lão Khánh vừa mới tỉnh lại:
"Nếu ông tin tôi, lát nữa cứ lái xe chạy đi, tôi sẽ đi câu giờ.
Còn nếu cứ ngồi lì trong xe, cả đám chúng ta đều thành bia đỡ đạn hết."
Dứt lời, thấy sự chú ý của đám tay súng đằng xa đều đang đổ dồn vào hai chiếc xe hộ tống kia, Lục Hằng liền thuận thế mở cửa bước xuống.
Thầy Bạch vừa há miệng định khuyên thêm một câu.
Cùng lúc đó, Lão Khánh cũng đã tỉnh táo lại, gã vừa cố gắng khởi động xe, vừa rút khẩu súng ngắn bên hông ra chuẩn bị bắn trả.
Thì ngay giây tiếp theo, bọn họ đã chứng kiến một cảnh tượng cả đời khó quên.
Thậm chí tất cả những người có mặt tại hiện trường, bất kể là tay súng, vệ sĩ hay những người đi đường đang vừa quay phim vừa tháo chạy đằng xa, đều nhìn thấy một cảnh tượng khó tin đến mức rợn người.
Chỉ thấy ngay khoảnh khắc bước xuống xe, Lục Hằng không hề cầm súng bắn trả, cũng chẳng bỏ chạy. Thân hình hắn thoắt cái đã áp sát một chiếc ô tô con cách đó hai mét rồi ngồi thụp xuống, hai tay bấu chặt vào phần khung gầm kim loại.
