Trần Lăng không kìm được nuốt nước bọt.
Tàn ảnh lao ra từ trong cái bóng của Triệu Ất ban nãy thực sự quá nhanh, Trần Lăng còn chưa kịp nhìn rõ nó là cái quái gì thì đã nã một phát súng bắn nó nát bấy... Giờ phút này, khi quan sát kỹ đám quái vật kia, hắn lại thấy có chút vui mắt đến lạ.
Trông cứ như mấy con gà tây thơm phức đêm Lễ Tạ Ơn tự nhảy xuống khỏi bàn ăn, lạch bạch chạy về phía hắn vậy, có điều mấy con "gà tây" này con nào con nấy đều cao hơn hai mét.
Tai ương bò ra từ Hôi Giới... đều thơm ngon thế này sao?

