Trong căn phòng ngập ngụa máu tươi và xác chết, chỉ còn lại một mình Tịch Nhân Kiệt đứng đó.
Hắn đứng chết trân tại chỗ một lúc lâu, sau đó mới nén đau vội vàng lao ra cửa. Trong làn sương mù mờ mịt, bóng người áo đỏ kia đã đi xa đến mức gần như khuất dạng. Vài con rết bóng đêm bò thoăn thoắt bám theo gót hắn, thoắt cái đã biến thành mấy chấm đen rồi mất hút.
Hắn là ai?
Lúc này, câu hỏi ấy đang choán lấy toàn bộ tâm trí Tịch Nhân Kiệt.

