Bóng người nhuốm máu kia vừa bị nện mạnh xuống đất, thủy triều bóng tối vô tận đã ùn ùn kéo tới. Lũ rết bóng đêm lít nhít lao thẳng vào người Hàn Mông mà cắn xé, nhìn từ xa chúng bu lại chất cao gần bằng một ngọn núi nhỏ.
Ngay giây tiếp theo, ngọn núi bóng đêm ầm ầm nổ tung. Vô số rết bóng đêm bị phân rã thành hư vô dưới loạt đạn liên tiếp. Một bóng người như viên đạn pháo lao vọt ra từ bên trong, mang theo khí thế không thể cản phá phóng thẳng về phía hẻm núi phía xa!
Đúng lúc này, con rết bóng đêm mẹ khổng lồ kia bỗng chắn ngang trước mặt Hàn Mông.
Trên khuôn mặt đầy máu bẩn của Hàn Mông chẳng lộ ra chút cảm xúc xao động nào, càng không hề có vẻ tuyệt vọng. Hắn đưa tay ra sau thắt lưng vuốt một cái, một thanh đoản đao lập tức bay vút lên không trung, hóa thành luồng hàn quang lao vút về phía đầu con rết mẹ!

