Trần Lăng dẫn hai người băng qua khu trung tâm thị trấn, tiến ra vùng ngoại ô hoang vắng ven biển. Xung quanh, nhà cửa ngày càng thưa thớt, gió biển thổi tới cũng ngày một buốt giá hơn.
Hình dáng của từng dãy nhà kho dần hiện ra trong tầm mắt, Trần Lăng liên tục đưa mắt quét qua, vẻ mặt đầy suy tư.
"Chắc là ở quanh đây thôi..."
"Trần Lăng, cậu đừng úp mở nữa." Triệu Ất thực sự không nhịn nổi tò mò, "Cái phương tiện có thể đi thẳng vào Cực Quang Thành mà chúng ta đang tìm rốt cuộc là cái gì thế? Tôi thấy quanh đây làm gì có thứ gì đâu..."

