Sáng sớm.
Trần Lăng vừa đẩy cửa phòng, một luồng hương mai đã ập thẳng vào mặt. Mấy con chim hỷ tước đậu trên mái hiên giật mình, nối đuôi nhau vút lên không trung.
Khoảnh khắc ấy, Trần Lăng hơi thẫn thờ. Có lẽ do ở Tam khu quá lâu, hắn cứ theo bản năng cho rằng mở cửa ra sẽ là một con phố ngập tràn gió tuyết... Nhưng rồi hắn chợt nhận ra, căn nhà rách nát gió lùa tứ bề quen thuộc kia, vĩnh viễn không thể quay về được nữa.
Trần Lăng đã có một giấc ngủ rất ngon, quét sạch mọi mệt mỏi sau mấy ngày bôn ba vất vả. Đứng ở cửa cho tỉnh táo một lát, hắn vừa bước qua cổng vòm của biệt viện thì thấy một bóng người đang ngồi trước sân, tay cầm xấp báo chăm chú đọc.

