Trên người Trần Lăng có ít nhất bảy tám vết chém, trên vai thậm chí còn có một lỗ đạn... Gương mặt hắn lấm lem máu và lộ rõ vẻ mệt mỏi, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên má, tí tách rơi xuống nền đất hoang vu.
Văn Sĩ Lâm sững sờ, ngơ ngác nhìn bàn tay trái đang vặn vẹo đến dị dạng của đối phương, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc.
"Tay cậu..."
"Mảnh linh kiện đó không cạy đứt được xích sắt, nhưng cạy gãy tay tôi thì được." Trần Lăng nở nụ cười nhợt nhạt, "Nhưng không sao... Tôi đi tìm bác sĩ Sở đây, chút thương tích này với anh ấy chẳng nhằm nhò gì."

