Bên ngoài Cực Quang Thành.
Làn nước biển mỏng tang gần như không có độ dày bám chặt lấy từng ngóc ngách của mảnh đất hoang vu, tựa như một đại dương vốn không tồn tại ở chiều không gian này. Cơn gió lạnh thấu xương lướt qua mặt biển, hóa thành vô số móng vuốt vô hình của tử thần, cào xé tòa thành khổng lồ đang sừng sững dưới ánh cực quang nhạt nhòa.
Từng cái bóng chằng chịt chú văn lượn lờ dưới hình phản chiếu của mặt biển. Đôi mắt quỷ dị của chúng chằm chằm nhìn vào Cực Quang Thành đang chìm trong băng giá, những tiếng thì thầm khàn khàn cất lên.
"Cực quang... sắp tan biến rồi..."

