Vệt tro trắng này... dính lên từ lúc nào thế nhỉ?
Trần Lăng chợt nhớ lại khoảnh khắc ngón tay của Sửu Giác lướt qua chóp mũi mình lúc nãy. Chắc chắn là vào lúc đó, gã đã giở trò gì đó vào cơ thể hắn?!
Hắn lập tức nhúng hai tay xuống vũng nước, vốc một vốc nước sạch tạt lên mặt, cố gắng rửa sạch vệt tro trắng kia.
Nhưng dù hắn có cố gắng thế nào, vệt tro trắng ấy vẫn như mọc rễ trên chóp mũi, chẳng hề phai đi chút nào. Hơn nữa, thể lực và tinh thần lực của Trần Lăng càng cạn kiệt, vệt tro trắng đó lại càng loang rộng ra...

