Âm thanh này cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Lăng. Hắn ngẫm nghĩ một lát trong phòng, cuối cùng vẫn quyết định mở cửa.
Lúc này, đôi mắt hắn vằn vện tia máu. Sự tức giận, mệt mỏi và bất lực lộ rõ trong ánh mắt. Hắn uể oải đứng tựa cửa, chẳng còn chút sức lực nào:
"Chuyện gì thế?"
Đứng trước quầy lễ tân chính là cậu thiếu niên đẹp trai đã hỏi hắn về chiếc kính mắt hôm nọ. Cậu ta nhìn Trần Lăng chớp chớp mắt, cất giọng lanh lảnh:

