Sửu Giác rốt cuộc không nhịn nổi nữa, há miệng nhét tọt luôn cái bánh bao thịt trên tay vào mồm.
Trần Lăng còn chưa kịp nhìn rõ cái miệng nhỏ xíu kia làm thế nào nhét vừa cả cái bánh bao to đùng. Trong lúc hắn còn đang ngớ người, Sửu Giác chỉ nhai nhóp nhép vài cái, hai bên má phồng to đã xẹp xuống bình thường, rồi lại chớp chớp mắt nhìn Trần Lăng đầy tội nghiệp.
Rột rột ——
Tiếng kêu to như sấm lại phát ra từ bụng hắn.

