Cảnh vật xung quanh điên cuồng biến đổi trong mắt Trần Lăng. Hắn còn chưa kịp hoàn hồn khỏi đoạn ký ức ấy, một tiếng gầm giận dữ khác lại từ trên không trung vọng xuống.
"Không cam chịu số phận? Vậy anh còn biết làm sao... Tiếp tục làm trò tiêu khiển cho bọn chúng chắc? Thế thì có ý nghĩa gì?"
"..."
"Không chết, anh cũng chẳng còn gì cả! Cho dù anh sống tiếp, bọn chúng cũng sẽ liên tục can thiệp vào cuộc sống của anh. Chúng có thể tạo ra một đứa như em, thì cũng có thể tạo ra đứa thứ hai, thứ ba... Sẽ có một ngày, anh bị bọn chúng ép cho phát điên mất."

