Dưới sự giúp đỡ của nhân viên, Dương Tiêu thu dọn xong đồ đạc và thay một bộ quần áo sạch sẽ. Lúc này đầu hắn đã hết đau, trạng thái hồi phục rất tốt.
"Xe người ta sắp xếp cho tôi sắp đến rồi." Dương Tiêu nhìn đồng hồ, quay sang hỏi Lục Tuần: "Cậu vẫn chưa đi à?"
"Tôi phải đợi lão này tỉnh lại đã." Lục Tuần bất lực chỉ vào Ngô Đồng Nguyên. "Là tôi kéo ông ấy vào chuyện này, dù sao cũng phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ."
Dương Tiêu khẽ gật đầu. Hắn biết rõ mối thâm tình giữa Lục Tuần và Ngô Đồng Nguyên. Lần này kéo người ta vào một nơi nguy hiểm như vậy, suýt nữa thì mất mạng, chắc hẳn trong lòng Lục Tuần cũng áy náy.

