Xào xạc...
Cánh đồng lúa trong đêm khẽ rung lên xào xạc theo từng cơn gió. Giữa không gian đen đặc như mực, chỉ có hai luồng đèn xe tựa như lưỡi kiếm xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
Qua gương chiếu hậu, Dương Tiêu chứng kiến trọn vẹn quá trình biến đổi khuôn mặt của Trần Lăng. Nhìn thấy gương mặt quen thuộc dưới ánh đèn lờ mờ, tim hắn như hẫng đi một nhịp!
"... Là cậu?" Dương Tiêu vô thức siết chặt dây an toàn, hai mày nhíu chặt: "Cậu muốn làm gì?"

