Logo
Chương 67: Là tên chó săn của Tần quân!

"Sao rồi? Bọn chúng có đuổi theo không?"

Diêm Hỷ Tài cắm đầu chạy thục mạng cách xa vách đá cả mấy cây số, đến khi thở hồng hộc mới dám dừng bước.

Lúc này bên cạnh hắn ta, ngoài Bồ Văn vẫn luôn theo sát, thì chỉ còn lại tám Chấp pháp giả của Cực Quang Thành. Trong lúc hoảng loạn ban nãy, mọi người gần như đã chạy tán loạn hết.

"Không ạ." Một Chấp pháp giả ngoái nhìn ra sau, "Chỗ này chắc an toàn rồi."

"Mẹ kiếp... Đám Cực Quang Thành Chấp pháp quan làm ăn cái kiểu gì mà lại để Xuyến Hỏa Giả trà trộn vào được chứ?!" Diêm Hỷ Tài hùng hổ chửi rủa. "Phải truy cứu! Chuyện này nhất định phải truy cứu trách nhiệm! Bọn họ phải cho tôi một lời giải thích đàng hoàng!"

Giữa lúc mấy người đang nói chuyện, một bóng người vội vã chạy về phía này.

"Là Xuyến Hỏa Giả à?" Thấy người đó tiến lại gần, thần kinh Diêm Hỷ Tài lập tức căng như dây đàn.

"Không phải, là Tiểu Giản." Thấy rõ mặt người kia, một Chấp pháp giả liền lên tiếng, "Chân cậu ta hơi tật nên chạy chậm."

"Cậu ta cứ rớt lại tít phía sau... nhỡ đâu bị Xuyến Hỏa Giả tráo người rồi thì sao?" Trong đám đông, không biết ai đó lầm bầm một câu.

Câu này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người lập tức thay đổi. Bọn họ cảnh giác nhìn Tiểu Giản đang mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt đầy vẻ e dè.

"Diêm thiếu gia, mọi người đợi tôi với..." Tiểu Giản lê bước chân khập khiễng, loạng choạng chạy từ xa tới, sắc mặt đã trắng bệch.

Thế nhưng, chưa đợi hắn đến gần, Diêm Hỷ Tài đã lạnh lùng lên tiếng:

"Đứng lại!"

Tiểu Giản giật mình sững lại.

"Mày là ai?"

"Tôi... tôi là Tiểu Giản đây mà." Tiểu Giản sợ điếng người, lắp bắp trả lời lộn xộn, "Bố tôi là Giản Trường Lâm, thợ làm vườn nhà ngài... Sáng nay tôi còn rót trà cho ngài, ngài không nhớ tôi sao?"

Diêm Hỷ Tài nheo mắt, hất cằm ra hiệu cho một Chấp pháp giả bên cạnh, tên kia lập tức hiểu ý.

Hắn ta rút thanh Đoản đao bên hông ra, chầm chậm bước về phía Tiểu Giản.

"Diêm thiếu, ngài làm gì vậy..."

"Kiểm tra thân phận của mày một chút." Diêm Hỷ Tài hờ hững đáp, "Mày chạy quá chậm, không loại trừ khả năng đã bị Xuyến Hỏa Giả tráo người."

"Tôi không có! Diêm thiếu! Tôi thật sự không có mà!" Tiểu Giản cuống cuồng, "Tôi chạy chậm là vì chân bị thọt, tôi thật sự không bị tráo người đâu..."

"Có bị tráo hay không, rạch mặt mày ra là biết ngay."

Tên Chấp pháp giả kia bước đến trước mặt Tiểu Giản, ánh sáng lạnh lẽo từ Đoản đao hắt lên mặt hắn. Tiểu Giản bủn rủn cả hai chân, "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất.

"Diêm thiếu, ngài đừng rạch mặt tôi... Tôi xin ngài đấy, tôi đã thọt một chân rồi, nếu ngài còn rạch mặt tôi nữa, sau này tôi biết sống sao..."

Tên Chấp pháp giả cầm dao thấy vậy thì hơi do dự. Hắn ngoái lại nhìn Diêm Hỷ Tài, nhưng đối phương chỉ bực dọc phẩy tay:

"Nhìn tao làm gì? Rạch đi."

"...Xin lỗi nhé, người anh em."

Tên Chấp pháp giả túm chặt cổ áo Tiểu Giản, mũi dao sắc lẹm đâm phập vào má hắn, rồi từ từ dùng sức rạch xuống...

Tiếng la hét thảm thiết bật ra từ cổ họng Tiểu Giản, khuôn mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn. Máu tươi đỏ thẫm ứa ra, một vết rạch gớm ghiếc kéo dài quá nửa gò má, để lộ cả phần máu thịt đỏ hỏn bên dưới...

Dưới lớp máu thịt ấy, không hề có một khuôn mặt nào khác.

Tên Chấp pháp giả thu Đoản đao lại, đứng dậy khẽ gật đầu với đám người Diêm Hỷ Tài: "Đúng là cậu ta."Mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Được rồi, hết nguy hiểm rồi." Bồ Văn liếc nhìn về phía vách đá, "Đám Xuyến Hỏa Giả kia không đuổi theo, chắc là có mục đích khác..."

"Miễn là không chọc vào chúng ta, bọn chúng muốn làm gì cũng mặc kệ." Diêm Hỷ Tài trầm giọng nói, "Chỉ cần qua 24 tiếng, bọn chúng chắc chắn phải chết... Trước lúc đó, chúng ta còn có việc quan trọng hơn phải làm. Lần này để đưa cậu vào Cổ Tàng, tôi đã xài hết mọi mối quan hệ và ân tình rồi đấy. Nếu vẫn không thể giúp tôi bước lên Binh Thần Đạo, thì cả đời này tôi đừng hòng nắm quyền Quần Tinh Thương Hội."

"Nói trước nhé, tôi chỉ có thể dùng Thư Thần Đạo giúp anh cướp đoạt Sát khí thôi. Còn việc anh có tự mình bước lên Binh Thần Đạo được hay không thì không liên quan đến tôi đâu." Bồ Văn liếc nhìn hắn ta.

"Không cần cậu phải nhắc."

Trong mắt Diêm Hỷ Tài lóe lên tia tàn nhẫn, hắn ta vung tay: "Đi thôi, tranh thủ thời gian."

Mọi người lũ lượt nối gót Diêm Hỷ Tài tiến thẳng vào sâu trong Cổ Tàng. Giữa vùng hoang dã rộng lớn, chỉ còn lại một bóng người bê bết máu đang nằm bất động như một cái xác.

Tiểu Giản chật vật bò dậy, mang theo một vết dao rạch ngang má trông đến là rợn người. Hắn ngây ra nhìn đám người đang khuất dần, ánh mắt tràn ngập vẻ u ám.

Một lát sau, hắn cuối cùng cũng hoàn hồn, nghiến răng lê từng bước bám theo bọn họ...

...

"Đây chính là bên trong Binh Đạo Cổ Tàng sao..."

Dưới bầu trời xám xịt, Trần Lăng khoác trên mình bộ hí phục đỏ rực, đứng một mình giữa chốn hoang vu lẩm bẩm.

Trần Lăng không đuổi theo truy sát bất kỳ phe phái nào. Vẫn còn dư dả thời gian cho đến khi Binh Đạo Cổ Tàng mở lại... Trong lúc này, chi bằng cứ để mâu thuẫn tự leo thang. Hắn tin rằng cuộc chém giết hỗn loạn này còn lâu mới kết thúc, đây chỉ là khoảng lặng tạm thời mà thôi.

Nói cách khác, cứ để đạn bay thêm lúc nữa đi.

Bản thân Trần Lăng cũng cần chút thời gian để tìm cách đánh cắp Đạo Cơ.

Hắn nhớ rất rõ lời tên Chấp pháp quan dẫn đội nói trước khi vào Cổ Tàng: Khi tìm được sự cộng hưởng từ máu và lửa, đồng thời hội tụ đủ Sát khí trong quá trình chém giết, thì sẽ có cơ hội dẫn dụ Đạo Cơ của Binh Thần Đạo xuất hiện...

Nhưng cụ thể thì phải làm thế nào?

Trần Lăng vừa suy nghĩ vừa trèo qua một ngọn đồi nhỏ.

Ngay cách ngọn đồi không xa là một khe rãnh hẹp dài nứt toác trên mặt đất. Dưới rãnh có mười bóng người mặc giáp trụ, tay lăm lăm binh khí đứng tụ tập lại, dường như đang bàn tán chuyện gì đó.

Nhìn trang phục và vũ khí của bọn họ, hoàn toàn không giống người của thời đại này... Đây chính là Sát khí đầu ảnh cổ xưa mà tên Chấp pháp quan đã nhắc đến sao?

Trần Lăng do dự một lát rồi đi thẳng xuống đồi, tiến về phía khe rãnh kia.

Hắn vừa bước vào phạm vi khe rãnh, mười bóng người mặc giáp trụ kia dường như sát giác được điều gì, lập tức ngoắt đầu lại.

Chúng trừng trừng nhìn chằm chằm vào Trần Lăng trong bộ áo đỏ, hệt như đang nhìn kẻ thù giết cha, gầm lên một tiếng:

"Là tên Chó săn quân Tần! Giết!!"

Giây tiếp theo, cả mười tên vác trường mâu, đằng đằng sát khí lao thẳng về phía Trần Lăng.

Trần Lăng sững sờ. Theo bản năng, hắn lùi lại một bước, rút bàn chân vừa đạp vào khe rãnh ra ngoài. Ngay lập tức, mười bóng người mặc giáp trụ kia khựng lại như mất đi mục tiêu, quay lưng lững thững đi về chỗ cũ.

Chúng lại hạ binh khí xuống, tụ tập cùng một chỗ như đang bàn bạc chuyện gì.

Trần Lăng: ...?

Hắn ra chiều suy nghĩ, lại thò chân phải đạp vào khe rãnh. Mười tên kia lập tức trừng rách cả khóe mắt, xách binh khí điên cuồng lao tới đòi chém Trần Lăng!“Là tên chó săn quân Tần! Giết!!”

Trần Lăng rụt chân về, bọn chúng lập tức im bặt, quay đầu đi... Trần Lăng lại thò một chân ra.

“Là tên chó săn quân Tần! Giết!!”

“...”

“Là tên chó săn quân Tần! Giết!!”

“...”

Lặp đi lặp lại trò này vài lần, vẻ mặt Trần Lăng khi nhìn mười bóng người dưới khe núi trở nên vô cùng kỳ quái... Thế này thì khác quái gì NPC đâu?!