Trần Lăng khẽ nheo mắt lại:
"Bây giờ, Đồ Thiên mang theo 'đặc quyền' đi tới đâu, nơi đó sẽ biến thành tâm bão.
Nhưng mặc kệ bọn họ chém giết tranh giành thế nào, số định sẵn là chẳng xơ múi được chút lợi lộc gì đâu... Người hưởng lợi cuối cùng, chỉ có thể là tôi."
Trần Lăng xòe tay ra, một viên ngọc trong suốt như pha lê đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, tỏa ra thứ ánh sáng nhạt đầy mê hoặc.

