Trần Vũ đầy nghi hoặc lật mở cuốn sách, phát hiện chữ nghĩa trong mục lục dày đặc chi chít, mỗi trang ước chừng cũng phải đến năm ngàn chữ. Chỉ riêng việc đọc hết cái mục lục này thôi chắc cũng lấy đi nửa cái mạng nhỏ của hắn.
Hơn nữa trong lúc đọc, Trần Vũ cảm thấy thứ này căn bản không thể gọi là mục lục được nữa.
Mẹ kiếp, đây rõ ràng là từ điển thành ngữ mà!
Kẻ viết mục lục cứ viết được vài câu lại chèn thêm chú thích, đại ý bảo rằng muốn hiểu rõ thì nên đi đọc trang thứ sáu trăm trong tác phẩm của một người khác, đọc xong rồi hẵng quay lại tìm hiểu khái niệm này.

