"Mộng cảnh còn có thể dùng để làm chuyện này sao? Tạo mộng sư quả thực toàn năng. Thảo nào Nhậm Phi Hồng cứ rảnh rỗi là cắm đầu vào trò chơi mộng cảnh, hóa ra là đang học tập à?"
Nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát, Trần Vũ lắc đầu, cảm thấy không đúng lắm.
Chơi trò chơi mộng cảnh có thể là để học tập, nhưng Nhậm Phi Hồng chơi thì chưa chắc đã phải.
Theo như những gì hắn hiểu về vị sư tỷ này, tám phần mười là đối phương chỉ mượn danh nghĩa học tập để lười biếng mà thôi.

