Sau khi biết tin Tiêu Vi Tiên đã bỏ trốn, Mộng Duyệt sững sờ hồi lâu.
Đến khi phát hiện bệnh viện quả thực đã vườn không nhà trống, nàng khẽ vuốt ve chiếc cằm nhỏ nhắn, sau đó khẽ bật cười.
"Thú vị."
Che chiếc ô viền ren, nàng đứng trước cổng bệnh viện Tiêu thị, cười nói: "Có thể nhìn thấy Hư Vô tinh quân, dù sao cũng coi như một nhân vật. Chạy trốn quả quyết như vậy, vứt bỏ tất cả không màng. Xem ra ta đã đánh giá thấp hắn rồi."

