“Hạch Đào, ngươi bình tĩnh một chút.” Bán Hạ nắm đầu Hạch Đào, nói: “Lúc này đừng để mấy cách xưng hô thế tục che mờ mắt, ngươi phải nhìn ra chân tướng ẩn dưới lớp ngôn từ.”
“Chân tướng cái gì chứ! Ta chỉ thấy hết lời nói dối lớn lại đến lời nói dối nhỏ, khắp nơi toàn là dối trá! Hai người các ngươi nói thật đi, có phải thấy ta nhức đầu nên chạy tới đây tìm vui không?”
Bán Hạ cúi đầu trầm ngâm một lát, rồi nói: “Quả thật, lúc này ta là một trong những du hồn đang chiếm cứ cơ thể Bán Hạ, đúng là cũng có chút bản chất của kẻ thích náo nhiệt.”
“Tim ta cũng là một kẻ thích náo nhiệt. Nó bảo nếu không sang xem thì sẽ đình công luôn. Ta còn biết làm sao? Đó là tâm can bảo bối của ta mà.” Đại Tạp Hội bất lực thở dài.

