Triệu Tử Nhật còn chưa kịp lên tiếng, đối phương đã nhìn thấy Trần Vũ đang đứng cạnh đó.
Vốn tưởng đối phương cũng sẽ buông lời ác ý với mình, Trần Vũ vừa chuẩn bị xong lời lẽ để phản bác, thì nữ khôi lỗi đã kéo hắn lại gần.
"Đây chẳng phải là tiểu Trần Vũ sao? Dạo trước sao không đến ăn cơm, nãi nãi đã chuẩn bị rất nhiều món tiểu tử nhà ngươi thích đấy nhé."
Trần Vũ cảm thấy mình như biến thành một con mèo nhỏ, được người ta nhẹ nhàng ôm vào lòng, dịu dàng vuốt ve.

