Hút cạn sạch tinh huyết của con chuột, Tâm Tĩnh Tự Nhiên Lương ợ một cái no nê.
Đưa mắt nhìn quanh, y thấy hai con chuột đang run lẩy bẩy trong góc tường, liền không chút do dự bò về phía chúng.
Đáng tiếc bốn chân rốt cuộc vẫn nhanh hơn không chân. Thấy Tâm Tĩnh Tự Nhiên Lương bò tới, lũ chuột lập tức chạy trốn, thoắt cái đã biến mất nơi cuối đường hầm.
"Tiếc thật, hiếm khi ta mới có hứng ăn chút gì đó."

