Rất nhanh, toàn bộ chuỗi động tác diễn ra liền mạch như nước chảy mây trôi. Vừa mới bước vào hậu viện, Từ Kiệt đã lăn lê bò toài, trước cả khi những người khác kịp phản ứng, hắn đã lao vụt tới dưới gối Hồng Tôn, ôm chặt lấy đùi lão, khóc lóc thảm thiết như xé ruột xé gan.
"Sư phụ, đệ tử biết sai rồi, xin sư phụ trách phạt! Bất luận là hình phạt gì, đệ tử cũng cam lòng chịu đựng."
Diệp Trường Thanh đứng nhìn mà ngây cả người, vừa rồi hắn chỉ thấy một bóng đen "vút" một cái xẹt qua.
Về phần đám người Triệu Chính Bình, khóe miệng ai nấy đều co giật. Cái khí phách vừa rồi của ngươi bay đi đâu mất rồi hả?

