Đối mặt với sự hận thù của Dạ Vong Kiêu, sắc mặt Bạch Ngọc Kinh vẫn lạnh nhạt không chút biểu cảm.
Hắn khẽ liếc mắt một cái.
Rồi hờ hững nói: "Trạng thái lúc này của ngươi cũng chẳng tốt lành gì đâu, bị người ta trấn áp ở chốn này, cho dù có giết ta thì đã sao, chẳng phải vẫn không thể thoát ra ngoài ư?"
"Vậy thì ngươi cũng phải chết trước!"

