Logo
Chương 116: Sao ai nấy cứ như sủi cảo rơi nồi thế này?

“Đại phôi đản, ngươi mau qua đây, chỗ này có người chết rồi.”

Nghe thấy động tĩnh, Trần Bình An thở dài, đoạn bước tới.

Lại gần nhìn kỹ, chỉ thấy một nam tử đầu trọc mặc trường bào vàng, tướng mạo cực kỳ hèn mọn, lúc này đang nằm sõng soài trên đất, đã tắt thở từ lâu.

Hoàng Dung tò mò nhìn hắn: “Đại phôi đản, ngươi lại tăng dược lượng rồi à?”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng