“Cho nên ý của ngươi là, ta lưu lạc đến bước đường hôm nay, tất cả là do Trần tiên sinh an bài?”
Lục Tiểu Phụng mang vẻ mặt xót xa thương cảm vỗ vỗ vai hắn: “Tiểu Thập Nhất này, ngươi cũng phải hiểu, lão Trần thật sự không cố ý làm vậy đâu, hắn cũng có nỗi khổ tâm riêng.”
Đã lựa chọn hợp tác cùng Tiểu công tử thì vở kịch của Tiêu Thập Nhất Lang không cần phải diễn tiếp nữa, Lục Tiểu Phụng cũng rất thiếu nghĩa khí mà bán đứng Trần Bình An sạch sành sanh.
Tiêu Thập Nhất Lang mặt không cảm xúc, bộ dạng râu ria xồm xoàm cộng thêm những vết thương khắp người quả thực thê thảm đến mức không thể thê thảm hơn.

