Ánh kiếm chậm rãi xẹt qua Tinh Hồn. Không có tiếng nổ lớn, cũng chẳng có động tĩnh kinh thiên động địa nào, chỉ vang lên một tiếng lách tách rất khẽ như bọt nước vỡ tan.
Ngay sau đó, vạn vật quy về tĩnh lặng, hai người cứ thế lơ lửng giữa không trung.
Trên người Tinh Hồn không có lấy một vết thương, nét mặt vẫn bình thản như cũ, chỉ có Trần Bình An nhờ mang dương phù chú mới nhìn thấy linh hồn của hắn đang dần tiêu tán.
"Kiếm này tên là gì?"

