Sáng sớm hôm sau.
Đã cuối giờ Thìn, bầu trời vẫn xám xịt một màu, trông chẳng khác nào sắp tối.
Sương mù giăng kín bốn phía, vạn vật đều mang vẻ lờ đờ như còn chưa tỉnh ngủ.
Nhưng Trần Bình An lại dậy rất sớm. Hắn thần thanh khí sảng, đã thức từ tinh mơ, còn tiện đường đi mua ít bánh bao.

