Một canh giờ sau.
Trần Bình An rút tay đang áp vào lòng bàn tay Vương Ngữ Yên về, mở mắt nói: “Lúc này, hai luồng nội lực ấy đã hoàn toàn hóa thành Bắc Minh chân khí, cất giữ trong cơ thể muội. Cho dù muội không tu luyện, số nội lực này cũng sẽ mỗi ngày giúp muội tăng tiến tu vi.”
Vương Ngữ Yên dịu dàng nhìn hắn: “Trần đại ca, đa tạ huynh.”
“Đa tạ ta làm gì, đây vốn là thứ muội nên có.”

